Tiểu thuyết trinh thám: Độc giả thứ 7 - Lôi Mễ (chương 04) - Truyện trinh thám linh dị Lạc Hồn Cốc

Post Top Ad

Thứ Hai, 4 tháng 11, 2013

Tiểu thuyết trinh thám: Độc giả thứ 7 - Lôi Mễ (chương 04)

THAM GIA HỘI NHỮNG NGƯỜI YÊU THÍCH TRUYỆN KINH DỊ TRUNG QUỐC




Độc giả thứ 7 (Tiền truyện)
Sáng tác: Lôi Mễ
Người dịch: Bánh tiêu, Lưu Hà
Nguồn: Khủng bố hội quán

Chương 4 - Người chết thứ hai.


Tuổi trẻ là một từ miêu tả quãng thời gian quan trọng nhất của một đời người, đại diện cho nó là rất nhiều khuyết điểm: thiếu kinh nghiệm, dễ kích động, thế nhưng cũng có rất nhiều ưu điểm, một trong số đó là có nhiều thời gian để quên đi những chuyện không nên nhớ.


Hơn một tháng trôi qua, không có thông tin gì về vụ án giết người này nữa. Cái tên Chu Quân và buổi sáng khủng khiếp kia, trong tâm trí mọi người đã dần dần chuyển từ sâu đậm thành mơ hồ, cuối cùng hoàn toàn bị quẳng vào một góc bụi bặm nào đó của ký ức. Thời gian như nước bình lặng chảy qua, sân trường đại học Sư Phạm từng vì một người chết mà ồn ào náo động nay đã dần dần khôi phục dáng vẻ yên tĩnh như ngày xưa, thật giống như một hòn đá ném vào hồ nước, sau khi đợt sóng qua đi, liền không còn dấu tích. Có lẽ, cuộc sống vốn là như vậy.
Đây là buổi chiều thứ năm từ hôm xảy ra án mạng, sau khi kết thúc môn Luật kinh tế quốc tế, Phương Mộc thu dọn cặp sách định ra khỏi giảng đường thì bị giáo sư Cao dạy môn Luật kinh tế quốc tế gọi lại. Ông gọi Phương Mộc, Chúc lão Tứ, Ngô Hàm và Tôn Khánh Đông đến văn phòng của ông một chuyến, nói là muốn các cậu hỗ trợ chuyển ít đồ. Mặc dù Phương Mộc không muốn, nhưng vẫn đi theo. Đồ vật cũng không nhiều lắm, chỉ có hai chồng lớn tài liệu và sách, nhưng đều rất nặng, hơn nữa từ ký túc xá của giáo viên đến khu nhà hành chính, đoạn đường không hề ngắn. Bốn người bọn Phương Mộc nhe răng trợn mắt vác đồ vào văn phòng của giáo sư Cao, phát hiện trong phòng làm việc còn có một người.
Há há, chuyến đi này không tệ, Phương Mộc nghĩ.
Đó là nghiên cứu sinh giáo sư Cao đang hướng dẫn, tên là Lưu Vĩ Lệ, được tôn xưng là mỹ nhân của khoa Luật, dáng người cao gầy, tóc dài phiêu phiêu, là người trong mộng kiêm đối tượng tự XXX của không ít nam sinh. Mỹ nhân cười với giáo sư Cao nụ cười tràn ngập ánh sáng, chào hỏi qua loa các đàn em, liền ngồi xổm trên mặt đất lật xem những tư liệu kia.
"Ai da, thầy có cuốn sách này hả, em vừa phải cất công đến thư viện mượn đó, sớm biết thế thì đã mượn thầy rồi, có khi còn không phải trả lại."
"Vậy em đánh dấu xong thì hãy mang đi nhé, nhớ viết giấy mượn." giáo sư Cao xem ra cũng không chịu thua kém.
Mỹ nhân bĩu môi: "Mấy người các cậu, đem mấy thứ này đến phòng photocopy giúp tôi."
Phòng photocopy ở lầu 24! Bốn người đều không hẹn mà cùng trợn mắt.
"Có thang máy, ngại cái gì, một lũ lớn chừng này rồi mà còn chậm hiểu quá?" Nói xong, mỹ nhân cầm sách trong tay vỗ vỗ bả vai Chúc lão Tứ. Nhìn vẻ mặt Chúc lão Tứ, đừng nói có thang máy, cho dù bảo hắn ôm mấy thùng này chạy đến lầu 24 hắn cũng tình nguyện.
Phương Mộc đột nhiên nhớ tới lời một ca khúc: “Ta nguyện làm một chú dê nhỏ, đi theo bên cạnh nàng, ta nguyện chịu bị nàng dùng roi da mảnh, không ngừng đánh khẽ lên người ta.”
Phương Mộc và Chúc lão Tứ khiêng một thùng, Ngô Hàm ôm một cái khác, Tôn Khánh Đông ôm một chồng sách lớn ngả nghiêng đi phía trước, mỹ nhân tay không đi ở phía sau, vừa đi vừa gọi điện thoại: "Đêm nay anh đi một mình đi, em không đi được nữa, ai da, anh đừng hỏi, tăng ca, đúng, cái gì hả, giúp thầy hướng dẫn của em phô tô tài liệu, tốt, cứ như vậy đi."
Chật vật khiêng đống đồ vào phòng photocopy, Chúc lão Tứ lau mồ hôi, vẻ mặt tươi cười nói: "Sư tỷ, đêm nay tăng ca a?"
"Đúng vậy." Giọng nói của sư tỷ vô cùng nhạt nhẽo.
"Cần chúng tôi hỗ trợ không?"
"Không cần, các cậu mau về ăn cơm đi." Mỹ nhân phất tay, tựa như xua gà con, đẩy bọn họ ra cửa.
“Hừ, ngay cả câu cám ơn cũng không được.” Bốn người đi vào thang máy, Phương Mộc bất mãn lầu bầu.
Chúc lão Tứ tựa hồ còn đang ngẩn ngơ, tới lầu một, thang máy rung một cái rồi dừng lại, Chúc lão Tứ chậc lưỡi: "Thật đúng là mỹ nữ nha."
"Xem vẻ mặt sắp rớt cả nước miếng của cậu kìa, cậu nhìn ai cũng ra mỹ nữ hả?" Ngô Hàm liền đẩy Chúc lão Tứ ra khỏi thang máy. Bốn người cười nói vui vẻ đi ra khỏi tòa nhà hành chính.
Ngày hôm sau, thứ sáu.
Đó là một ngày trời đầy mây, bầu trời bị bao trùm bởi từng đám mây đen cuồn cuộn, thỉnh thoảng từ đằng xa truyền đến tiếng sấm nặng nề. Nhân viên làm việc ở lầu ba Phác Nhã Lệ ném túi xách lên bàn, lấy ra vài miếng bánh bích quy, chuẩn bị ra ngoài pha cho mình một tách cà phê.
Bây giờ chưa tới 8h30, phần lớn đồng nghiệp trong tòa nhà còn chưa đến, do trời râm, ánh sáng trong tòa nhà hành chính rất tối. Thời điểm Phác Nhã Lệ trở lại văn phòng, thình lình trên trời lóe lên một tia chớp, Phác Nhã Lệ hoảng sợ, không tự chủ nhìn ra ngoài cửa sổ.
Choang, tách cà phê rơi trên mặt đất. Cà phê bắn tung tóe, thứ chất lỏng màu nâu lặng lẽ chảy.
Mọi người trong thang máy chầm chậm đi lên nghe thấy một tiếng hét cực kỳ kinh hoảng từ lầu ba.
Lưu Vĩ Lệ tứ chi dang rộng chết trên lan can lầu ba.
Thời điểm Đinh Thụ Thành chạy đến hiện trường, mưa đã rơi càng lúc càng lớn.
Thi thể nằm trên lan can của lầu ba tòa nhà hành chính. Các kỹ thuật viên của cục cảnh sát đã cực kỳ bận rộn tại hiện trường. Hai người đang chụp hình, một kỹ thuật viên mặc tứ chi bò trên mặt đất kiểm tra thi thể. Thi thể nằm sấp trên đất, đầu nam chân bắc, từ thân hình tử thi có thể nhận ra là một phụ nữ trẻ tuổi, vài pháp y viên đang thu dọn dụng cụ. Đinh Thụ Thành vỗ vỗ một lão pháp y viên quen biết: "Thế nào?"
"Ừm, cậu đến rồi hả, bước đầu xác định thời gian tử vong ước chừng 9h tối hôm qua đến 3h sáng hôm nay, nguyên nhân tử vong vì sọ não tổn thương và nội tạng bị vỡ 3/4 dẫn đến xuất huyết bên trong. Những thứ khác cần phải đợi sau khi phân tích mới có thể khẳng định." Pháp y viên nhìn Đinh Thụ Thành hơi nhíu mày, giải thích: "Nhiệt độ đêm hôm qua đột ngột hạ xuống, thời gian tử vong không thể xác định chính xác ngay được. Chúng tôi trở về phân tích sẽ nhanh chóng cho kết quả thôi."
Đinh Thụ Thành ngượng ngùng khẽ cười: "Vất vả rồi."
"Không được, vô dụng rồi." Nhân viên cảnh sát đang bò trên đất khám nghiệm tử thi đột nhiên đứng dậy, anh ta ngẩng đầu lên nhìn sắc trời màu xám đậm những hạt mưa dày đặc không ngừng rớt xuống: "Mưa quá lớn, không thể khám nghiệm được gì nữa rồi."
Đinh Thụ Thành cũng ngẩng đầu, tòa nhà cao 24 tầng này lẳng lặng đứng trong mưa, cơ hồ từng cửa sổ đều chiếu ra ánh mắt hoặc ngờ vực hoặc sợ hãi hoặc hưng phấn. Đinh Thụ Thành quét mắt nhìn đám người ở cửa sổ xung quanh, không tránh khỏi có cảm giác hơi chóng mặt.
Một người, vào thời điểm tối hôm qua hoặc sáng nay rơi trên lầu xuống đây, có phải cũng do cảm thấy chóng mặt hay không?
Định Thụ Thành nghiêng đầu sang nơi khác nói với cảnh sát bộ phận điều tra: "Làm việc đi."
Nạn nhân tên là Lưu Vĩ Lệ, nữ, 24 tuổi, nghiên cứu sinh năm hai chuyên ngành Pháp luật kinh tế quốc tế của đại học Sư Phạm, người tỉnh Tứ Xuyên, hiện sống tại nhà A dành cho nghiên cứu sinh phòng 407. Theo bạn cùng phòng của nạn nhân kể lại, đêm đó nạn nhân đã từng nhận lời thầy giáo phô tô giúp tài liệu, có thể sẽ về khuya, kết quả là cả đêm không về. Bởi vì lúc còn sống nạn nhân có một người bạn trai có nhà riêng, thỉnh thoảng vẫn tới nhà bạn trai ngủ qua đêm, do đó, cả đêm nạn nhân không về cũng không khiến bạn cùng phòng cảm thấy ngạc nhiên.
Chuyện nạn nhân được giáo sư Cao nhờ photocopy tài liệu được chứng thực bởi lời khai của một số người khác. Giáo sư Cao Cường chuẩn bị trình bày một đề án cấp quốc gia, cần sao chép số lượng lớn tài liệu. Đêm xảy ra án mạng, giáo sư Cao Cường về nhà dự sinh nhật mẹ vợ, không thể phân thân, liền nhờ nghiên cứu sinh Lưu Vĩ Lệ của mình làm thay. Qua điều tra, đêm đó Cao Cường cùng với bạn bè chúc mừng sinh nhật mẹ vợ ở khách sạn mãi đến 4h sáng hôm sau, có thể loại khỏi danh sách tình nghi.
Bạn trai của Lưu Vĩ Lệ học ngành y ở một đại học khác, vào đêm phát sinh án mạng, anh ta vốn hẹn nạn nhân cùng đến dự buổi tiệc tạm biệt cuộc sống độc thân của một người bạn sắp kết hôn, sau đó nạn nhân lại gọi điện báo buổi tối phải tăng ca, không thể đi đến cuộc hẹn. Bạn trai của nạn nhân một mình tham gia bữa tiệc, uống rượu tại quán bar của gia đình người bạn đến 2h sáng hôm sau, sau đó tới một nhà tắm ở trung tâm thành phố tắm rửa, rồi về khách sạn ngủ đến 8h30, những việc làm đó của anh ta đều có người làm chứng, có thể loại khỏi danh sách tình nghi gây án.

Án mạng phát sinh tại tòa nhà hành chính của trường đại học sư phạm. Tòa nhà hành chính này cao 24 lầu, khoa Luật nằm ở lầu 17, phòng photocopy ở lầu cao nhất, lầu 24. Ngoài cửa sổ lầu ba là một hành lang rộng ước chừng 200 mét vuông. Nạn nhân được phát hiện trên hành lang. Theo nhân viên trực ban của tòa nhà hành chính báo lại, khoảng 5h45 chiều hôm đó Lưu Vĩ Lệ bước vào tòa nhà hành chính, sau đó lại có mấy người vào sau. Về phần Lưu Vĩ Lệ đã ra khỏi tòa nhà hành chính hay chưa, nhân viên trực không để ý. Khoảng từ 10h đêm hôm đó cho tới sáng hôm sau, nhân viên trực ban đã tuần tra tòa nhà hành chính 4 lần, không phát hiện tình hình khác thường.
Qua kiểm tra quan hệ xã hội của nạn nhân lúc còn sống, nạn nhân là người hướng ngoại, không có người thân, quan hệ xã hội tương đối phức tạp. Theo bạn học của nạn nhân phản ánh khi còn sống nạn nhân tính cách cởi mở, cư xử nhiệt tình, có điều dường như hơi ham hư vinh, luôn hướng tới những mục tiêu quá cao trong cuộc sống, nhưng tác phong sinh hoạt tương đối đứng đắn, không kết giao với người xấu, cơ bản có thể loại bỏ khả năng bị sát hại vì thù hận. Qua thẩm vấn bạn trai của nạn nhân khai, tuy rằng Lưu Vĩ Lệ dung mạo xinh đẹp, ở trường không thiếu người theo đuổi, nhưng hai người tình cảm rất tốt, đã định sau khi Lưu Vĩ Lệ tốt nghiệp sẽ lập tức kết hôn. Bởi vậy, khả năng bị sát hại vì tình cũng không lớn.
Sau khi Đinh Thụ Thành phân tích kết quả điều tra ban đầu, giả thiết đầu tiên là Lưu Vĩ Lệ tự sát, hoặc vô ý bị rơi xuống lầu, sau đó báo cáo khám nghiệm tử thi chuyển tới cũng làm cho giả thiết này càng thêm chắc chắn. Thời gian tử vong ước chừng từ 10h đêm hôm đó đến 1h sáng, nguyên nhân tử vong là do sọ não bị tổn thương và đa số nội tạng bị vỡ dẫn đến xuất huyết bên trong. Quần áo nạn nhân vẫn nguyên vẹn, màng trinh đã rách tử lâu, đêm hôm đó không có dấu vết bị cưỡng bức. 155 dân dân tệ trong túi áo và 600 nhân tệ trong túi xách vẫn nguyên vẹn không hao tổn gì. Giả thiết giết người hiếp dâm và giết người cướp của đều không đứng vững.
Đinh Thụ Thành xem kỹ báo cáo khám nghiệm tử thi mấy lần, trầm ngâm một lát, đứng dậy đi đến văn phòng của Hình Chí Sâm.
Vụ án ma túy của Hình Chí Sâm đang đến hồi trọng yếu, ông cũng nghe nói đại học Sư Phạm lại có án mạng, cho nên khi thấy Đinh Thụ Thành tới, Hình Chí Sâm cũng không cảm thấy bất ngờ.
Đinh Thụ Thành thuật lại sơ lược tình tiết vụ án và ý kiến sơ bộ của bản thân, Hình Chí Sâm trầm ngâm hồi lâu cũng không nói gì, bắt đầu châm thuốc hết điếu này đến điếu khác, tuy rằng những tình tiết cụ thể của vụ án vẫn chưa được lý giải thế nhưng trong lòng Hình Chí Sâm có dự cảm vụ án này không giống tự sát. Một nữ nghiên cứu sinh gợi cảm, thu hút, tiền đồ sáng lạng không có lý do gì để tự sát. Mà chuyện bất cẩn ngã lầu, càng cần kết quả phân tích tỉ mỉ của bộ phận kỹ thuật, trước đó, cho dù là kết luận chủ quan hoặc độc đoán nào cũng rất nguy hiểm.
Hình Chí Sâm nhìn khuôn mặt mỏi mệt của Đinh Thụ Thành, vỗ vỗ bờ vai của anh ta nói: "Đừng vội kết luận, tiếp tục điều tra thêm đi."

Thái độ Hình Chí Sâm không dứt khoát khiến Đinh Thụ Thành cảm thấy hơi nhụt chí, anh ta trở lại văn phòng, cũng châm một điếu thuốc, trừng mắt đến xuất thần. Hồi lâu sau, tâm trạng vô cùng căng thẳng cũng chậm rãi dịu xuống, anh lại bắt đầu lật xem báo cáo khám nghiệm tử thi, nhìn qua vài trang, Đinh Thụ Thành liền đứng dậy đi đến nhà xác.
Nạn nhân được phủ vải trắng, lặng yên nằm trên bàn giải phẫu. Đinh Thụ Thành kéo mảnh vải trắng lên, một thân thể trắng nõn nhưng không hề có sức sống hiện ra. Nó đã từng khiến chủ nhân của nó vô cùng tự hào, cũng làm cho người đàn ông yêu nó say mê vạn phần. Mà giờ đây nó đã bị ném từ trên lầu xuống, bị rách toạc ra không thương tiếc. Đinh Thụ Thành nhìn đầu nạn nhân, đó là khuôn mặt đã từng vô cùng xinh đẹp mà hiện tại nát bươm, miệng và mắt nửa mở, một bộ dạng hơi kinh ngạc dường như muốn nói lại thôi.
Cô muốn nói với tôi điều gì sao?
Buổi chiều báo cáo khám nghiệm hiện trường được đưa tới khiến Đinh Thụ Thành đã phủ định giả thiết ban đầu của bản thân.
Bởi vì hiện trường quá sạch sẽ.
Nạn nhân khi còn sống từng đi lên phòng photocopy tầng 24, hiện trường đã được bảo vệ toàn vẹn, qua kết quả khám nghiệm thì cửa phòng đã khép, nhưng không khóa (chìa khóa nằm trong túi xách nạn nhân). Phòng photocopy rộng 5.1 mét vuông, phòng kín hình vuông, bên trong có một máy photocopy, một cái bàn, hai cái ghế và ba hộp giấy in. Máy photocopy vẫn mở, tài liệu sao chép đặt thành chồng ngay ngắn bên cạnh. Ngoại trừ túi xách của người chết, không phát hiện vật phẩm nào khác có giá trị. Điểm khả nghi chính là trên máy photocopy, ở bàn và tay nắm cửa không phát hiện dấu vân tay nào, từ kết quả khám nghiệm tử thi, Lưu Vĩ Lệ phải rơi độ cao 19 tầng xuống. Như vậy có khả năng vụ án phát sinh từ phòng photocopy, nạn nhân rơi từ cửa sổ xuống. Song cửa sổ phòng photocopy lại đã đóng chặt, trên bệ cửa sổ không phát hiện bất cứ dấu chân nào.
Nếu Lưu Vĩ Lệ không rơi xuống từ chỗ này, vậy nơi có khả năng nhất chính là tầng thượng bên ngoài cửa phòng photocopy. Tầng thượng nằm ở đối diện phòng photocopy, ở giữa là hành lang lầu 24. Phải mở cửa sổ ra, trèo lên cửa sổ, mới có thể sang tầng thượng. Mà trên cửa sổ đối diện phòng photocopy cũng không phát hiện dấu chân nào, cửa sổ đóng chặt, trên khung cửa sổ bằng nhôm cũng không lưu lại bất kỳ dấu vân tay nào. Nhân viên khám nghiệm đã kiểm tra toàn bộ cửa sổ tầng 17 gần như đối xứng với vị trí nạn nhân bị rơi xuống, không phát hiện dấu chân và vân tay của nạn nhân.
Hiện trường giống như đã có người dọn dẹp sạch sẽ.
Hình Chí Sâm sau khi nghe xong báo cáo lần hai của Đinh Thụ Thành, tỏ ra rất hứng thú, bố trí xong công việc hiện tại, liền cùng Đinh Thụ Thành đi đến đại học Sư Phạm.
Bọn họ đi thẳng đến phòng photocopy tầng 24, tình hình hiện tại và trong báo cáo cơ bản đồng nhất. Chỉ có thêm tài liệu của giáo sư Cao sau khi được chấp nhận ông đã mang đi. Hình Chí Sâm và Đinh Thụ Thành sau khi dạo qua một vòng, liền đứng ở sân thượng đối diện phòng photocopy.
Mưa đã tạnh, gió vẫn rất lớn, Hình Chí Sâm và Đinh Thụ Thành dựng thẳng cổ áo, xem xét cấu trúc hình chữ nhật này, tầng thượng rộng khoảng 100 mét vuông.
Trên tầng thượng rất sạch sẽ, trống không, trên góc sân có một đống cát nhỏ và vài viên gạch vỡ, chắc là trước kia dùng để ngăn thấm nước.
Đinh Thụ Thành đi đến rìa sân thượng, nơi này không có hàng rào bảo vệ nào, chỉ có một gờ tường xi măng cao khoảng 16,7 cm.
Lưu Vĩ Lệ có phải từ đây rơi xuống không?
Đinh Thụ Thành cẩn thận đặt một chân lên gờ xi măng cúi xuống phía dưới nhìn xung quanh, thoáng chốc cảm thấy đầu váng mắt hoa. Anh vội lui về phía sau, đứng xa xa nhìn lại. Đây là kiến trúc cao nhất trong trường, toàn bộ sân trường và những tòa nhà lân cận đều thu hết trong tầm mắt. Sắp đến giờ cơm chiều, sân trường rất náo nhiệt, từng nhóm, từng nhóm sinh viên qua lại trong sân, vài cái xe đẩy cẩn thận xuyên qua dòng người.
Đinh Thụ Thành cảm thấy có người đi đến phía sau mình, anh quay đầu lại, Hình Chí Sâm đang ngồi xổm trên mặt đất, xem xét dưới chân mình.
Đinh Thụ Thành cúi xuống nhìn, gờ xi măng bên chân mình có một nửa viên gạch vỡ, cách khoảng chừng nửa mét, cũng có một viên.
Đinh Thụ Thành cũng ngồi xổm xuống, nhìn hồi lâu cũng không biết được nguyên do. Anh muốn hỏi Hình Chí Sâm, thế nhưng nhìn bộ dáng hết sức chăm chú của ông, lại không dám lên tiếng.
Hình Chí Sâm đột nhiên đứng lên, chẳng nói câu nào xoay người bước đi, Đinh Thụ Thành vội vã theo sau.
Hình Chí Sâm từ cửa sổ nhảy vào hành lang, đi thẳng đến phòng photocopy, Đinh Thụ Thành đi vào phòng photocopy, trông thấy Hình Chí Sâm đang dí sát mặt xuống đất phòng photocopy cẩn thận tìm gì đó.
"Anh Hình, anh đang tìm cái gì?"
Hình Chí Sâm không nói lời nào, mũi cơ hồ dán trên mặt đất, chậm rãi sục sạo.
Vài phút sau, không phát hiện manh mối giá trị nào trên mặt đất, ánh mắt Hình Chí Sâm chuyển hướng về phía tường, rất nhanh, ánh mắt ông dừng lại ở một điểm.
Hình Chí Sâm quỳ rạp trên mặt đất, phất tay gọi Đinh Thụ Thành: "Tiểu Đinh, cậu tới xem đây là cái gì?"
Đinh Thụ Thành nhanh chóng đến ngồi xổm xuống, theo hướng ngón tay ông chỉ nhìn qua.
Đó là vệt nước đọng, vẫn chưa khô hết, màu sắc so với những vết ố khác trên tường không khác nhau nhiều lắm, nhìn không kỹ, cơ bản sẽ không thấy. Từ hình dạng, có vẻ như là nước hắt xuống mặt đất rồi bắn lên.

Đinh Thụ Thành nhìn Hình Chí Sâm, Hình Chí Sâm nhìn chằm chằm vệt nước đọng đến xuất thần, khóe miệng chầm chậm lộ ra một nụ cười.
"Tiểu Đinh, ngươi đi hỏi giáo sư Cao, những tài liệu ông ta lấy về có gặp vấn đề gì không."
 


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét