ÁNH SÁNG THÀNH PHỐ - Lôi Mễ (Chương 16) - Truyện trinh thám linh dị Lạc Hồn Cốc

Post Top Ad

Thứ Ba, 12 tháng 11, 2013

ÁNH SÁNG THÀNH PHỐ - Lôi Mễ (Chương 16)

THAM GIA HỘI NHỮNG NGƯỜI YÊU THÍCH TRUYỆN KINH DỊ TRUNG QUỐC


ÁNH SÁNG THÀNH PHỐ (Series tâm lý tội phạm)
Tác giả: Lôi Mễ
Chuyển ngữ: Bánh Tiêu, Lưu Hà

Nguồn: Khủng bố hội quán 

Chương 16 - Thời hạn chết
Tiết trời dần lạnh, thành phố C nằm ở hướng đông bắc nên đã sớm đón mùa đông. Đối với viện phúc lợi Thiên Sứ Đường đây là mùa đông khó khăn nhất. Ngoài việc lo chi phí cho hệ thống sưởi chống rét, mua sắm thêm nhiều thức ăn dự trữ cho mùa đông còn phải kịp thời mua áo ấm cho bọn trẻ và giặt giũ chăn bông.
Công việc vô cùng vất vả, chỉ dựa vào mấy người hộ công như chị cả Triệu thì rất khó làm xong. Cho nên thời gian này, Phương Mộc rất năng đến Thiên Sứ Đường hỗ trợ, ngoài ra viện phúc lợi cũng nhận được sự trợ giúp của một vài tổ chức tình nguyện nên mới có thể tạm thời gắng gượng được. Khi mùa đông năm nay bắt đầu tới, cho dù phải chịu áp lực rất lớn từ vụ án "Ánh sáng thành phố" Phương Mộc vẫn cố hết sức tranh thủ thời gian giúp chị cả Triệu một tay.
Liêu Á Phàm cũng rất quan tâm tới chị cả Triệu, chủ động xin nghỉ nửa ngày đến Thiên Sứ Đường. Phương Mộc thầm nghĩ những công việc ở viện phúc lợi chắc chắn cô đã rất quen thuộc nên cũng vui vẻ ủng hộ.
Xế chiều hôm đó, Phương Mộc đến bệnh viện đón Liêu Á Phàm, sau đó lái xe đến viện phúc lợi. Liêu Á Phàm mang theo không ít đồ đạc, ngòai thức ăn ra còn có một bộ áo gối lông cừu cho chị cả Triệu.
Gầy đây tâm trạng của cô rất tốt, không biết có phải bởi vì Phương Mộc quan tâm nhiều hơn đến cô hay không, toàn thân cô đều toát lên vẻ hoạt bát sôi nổi, thậm chí còn bắt đầu học đan len. Dọc đường đi, Liêu Á Phàm ríu rít kể chuyện ở bệnh viện. Phương Mộc lơ đãng nghe, thỉnh thoảng khẽ mỉm cười hoặc hưởng ứng.
Thời tiết rất đẹp, đường phố thông thoáng, cô bé ở cùng trên xe cũng nhu mì đáng yêu hiếm thấy, khiến Phương Mộc đột nhiên phát sinh một loại ảo giác, có phải tương lai mấy mươi năm sau của cậu sẽ đều sẽ trôi qua như vậy?
Nếu như cậu có thể trong nháy mắt liền biến thành một ông già, bỏ qua tất cả những tranh đấu, rối ren khi còn trẻ, bỏ qua tất cả những rung động của trái tim, những thời khắc đau đớn, khó khăn, bỏ qua cái giai đoạn gọi là tình yêu biến thành tình thân, có thể dùng tâm trạng bình tĩnh, tự tin đối mặt với cô gái cũng già đi kia giống như người thân, như anh em hay là cha con thì tốt biết mấy. Như vậy có phải sẽ có thể bớt đi được những thứ khó gạt bỏ và vẫn không cam lòng hay không?
Xe jeep lái vào sân Thiên Sứ Đường, bắp cải trắng chất đống như hòn núi nhỏ hiện rõ trước mắt. Đây là loại rau củ rẻ nhất bây giờ cũng là thứ thực phẩm phụ chủ chủ đạo của bọn trẻ ở Thiên Sứ Đường trong mùa đông này. Liêu Á Phàm phấn khởi nhảy xuống xe, say sưa hít hít mũi, dường như mùi bắp cải trắng thơm ngát đó đã khuấy động một đoạn ký ức đẹp nào đó trong nội tâm cô bé.
"Dì Triệu!"
Chưa kịp vào nhà, Liêu Á Phàm đã kêu tướng lên. Cơ hồ cùng lúc, đằng sau 'núi' cải trắng thò ra một khuôn mặt, chính là khuôn mặt đầy mồ hôi của chị cả Triệu.
Khuôn mặt thứ hai liền xuất hiện sau đó, là Mễ Nam.
Nụ cười của Liêu Á Phàm trong nháy mắt liền đông cứng trên mặt, bước chân theo đó cũng khựng lại.
Phương Mộc cũng rất kinh ngạc, nhất thời không biết nên nói gì. Chị cả Triệu chùi tay lên tạp giề, từ từ chạy sang, ôm cổ Liêu Á Phàm:
"Con bé này, sao tới mà không gọi điện thoại trước? Dì sẽ chuẩn bị chút thức ăn ngon. . . . . .Sao hôm nay không đi làm? Công việc có bận không, có mệt không?"
Đối mặt với những câu hỏi liên tiếp của chị cả Triệu, Liêu Á Phàm lại không có lòng dạ nào trả lời, chỉ cau mày nhìn từ trên xuống dưới Mễ Nam. Dáng vẻ của Mễ Nam trái lại rất bình tĩnh, sau khi hướng về phía Phương Mộc và Liêu Á Phàm gật đầu chào liền ngồi xuống tiếp tục bóc cải trắng trong tay.
Chị cả Triệu nhiệt tình kéo Liêu Á Phàm đi vào nhà. Phương Mộc đi loanh quanh trong sân vài lần, loay hoay đùa nghịch mớ chăn gối đang phơi nắng rồi lại ngồi xổm xuống nhìn vườn rau trụi lủi, cuối cùng, thu hết can đảm đi tới bên cạnh Mễ Nam.
"Đang. . . . . .Đang làm cái gì đó?"
"Chuẩn bị muối dưa." Mễ Nam ngẩng đầu liếc mắt nhìn Phương Mộc, rồi lại cúi đầu bận bịu.
"Sao em lại tới đây?"
"Em không biết anh sẽ đến."
Hỏi một đằng trả lời một nẻo, nhưng ngầm ý là: Nếu biết anh tới, tôi sẽ không tới.
Phương Mộc hơi khó xử gãi gãi đầu, suy nghĩ một chút, lại hỏi thử: "Anh giúp em nhé?."
Mễ Nam không trả lời, chỉ dịch sang bên cạnh, chừa ra một chỗ.
Phương Mộc như trút được gánh nặng ngồi xuống, tiện tay cầm lấy một cây cải trắng, bắt đầu chậm rãi lột.
Nhiệt độ tuy xuống thấp nhưng ánh mặt trời sáng rõ chiếu lên người cũng rất ấm áp. Phương Mộc vừa lột cải trắng, vừa len lén quan sát Mễ Nam.
Dường như cô đã gầy đi một ít, đường nét trên mặt rõ ràng, tóc dài tự do cột cao thành đuôi ngựa sau đầu, đồng phục cảnh sát không đeo huy hiệu và cảnh hàm, nhìn qua không giống một nữ cảnh sát lâu năm mà trái lại giống với nữ công nhân cần cù, trầm lặng hơn. Hai tay không đeo găng lạnh đến đỏ ửng nhưng vẫn thoăn thoắt như bay múa, trong nháy mắt, từng cây từng cây cải trắng đã được xử lý xong xếp đống bên cạnh.
"Này, bắp cải này để làm dưa chua, không phải để xào." Bất ngờ, Mễ Nam lên tiếng: "Anh lại đây phá rối sao?"

Phương Mộc vội vàng nhìn cái bắp cải trong tay, cơ hồ chỉ còn lại mỗi lõi. Một đống lớn lá cải đã rớt lả tả, lộn xộn trên mặt đất.
Mễ Nam giật cái lõi cải trong tay Phương Mộc qua, lại gom lá bắp cải lại một chỗ.
"Thật lãng phí." Mễ Nam chỉ chỉ vào nhà: "Anh đừng ở đây gây rối nữa, vào nhà cùng Liêu Á Phàm đi."
"Không cần. Kỳ thật bọn anh. . . . . . " Phương Mộc hơi luống cuống tay chân: "Không phải như em nghĩ. . . . . ."
"Không cần nói việc này với em." Mễ Nam quay đầu, tiếp tục lột cải trắng: "Không liên quan gì đến em."
Trong nháy mắt, Phương Mộc rất muốn tiến lên nắm lấy cánh tay cô, nhìn thẳng vào mắt cô nói rõ ràng từng câu từng chữ: "Bọn anh chưa từng ở cùng nhau, trong lòng anh. . . . . . "
Dòng xúc cảm dâng đến đó bỗng ngưng bặt, những hình ảnh hiện lên trong đầu cũng dừng lại tại chỗ giống như dừng hình trong phim.
Trong lòng cậu rốt cục thế nào, há chỉ có thể bằng mấy lời mà nói rõ ra được sao?
Phía cửa tòa nhà vọng đến tiếng bước chân lẹp xẹp, Liêu Á Phàm và chị cả Triệu một trước một sau đi tới, Liêu Á Phàm bước chân vội vã, vừa đi vừa sắn tay áo lên, đôi mắt ra sức quét tới quét lui trên người Mễ Nam và Phương Mộc. Chị cả Triệu thì lại tươi cười hài lòng, bao đầu gối bằng lông cừu màu trắng bọc bên ngoài quần vô cùng bắt mắt.
Liêu Á Phàm ngồi phịch xuống giữa Mễ Nam và Phương Mộc, kêu một tiếng "Chị Mễ Nam" rất ngọt ngào, sau đó không nói một lời đã đoạt lấy cây cải trắng đã lột được một nửa trong tay Mễ Nam.
"Để em giúp chị làm."
Liêu Á Phàm đột ngột thay đổi thái độ khiến Phương Mộc và Mễ Nam đều giật mình, sau một chốc nhìn mặt nhau, Mễ Nam lộ ra nụ cười trước.
"Được."
Liêu Á Phàm nhìn lá cải trắng trên mặt đất, xoay người vỗ Phương Mộc một cái.
"Chắc chắn là Phương Mộc làm phải không?"
Liêu Á Phàm mắt đầy ý tứ liếc sang Phương Mộc: "Anh ấy nha, cái gì cũng không biết làm. Trong nhà nấu cơm, quét dọn vệ sinh, giặt quần áo đều là một mình em làm hết."
Dứt lời, cô đẩy đẩy Phương Mộc, nói giống như một nàng dâu hờn dỗi:
"Đi đi, đi đi, kiếm nơi nào đó nghỉ ngơi, đừng ở đây quấy rầy nữa. Em với chị Mễ Nam làm là được."

Phương Mộc ban đầu kinh ngạc, sau đó liền hiểu ra là Liêu Á Phàm đang diễn trò. Sau khi loại bỏ toàn bộ những "kẻ địch giả tưởng" kia, gặp được đối thủ Mễ Nam hàng thật giá thật này, Liêu Á Phàm hiển nhiên sẽ không chịu lép vế.
Chị cả Triệu đương nhiên không hiểu rõ việc này, đẩy đẩy thắt lưng Phương Mộc, phân công: "Cậu đi lau chùi hũ muối dưa đi, rồi giúp bọn chị xếp vào. Bên này để Mễ Nam và Á Phàm làm là được —— Đây vốn cũng không phải việc của đàn ông các cậu." Phương Mộc đành nghe theo, chùi xong hũ muối dưa, cậu liền ngồi xổm bên cạnh chán nản hút thuốc, thỉnh thoảng lại mang cải trắng đã xử lý xong chất ở góc tường. Liêu Á Phàm tay chân lanh lẹ làm, miệng không ngừng nói đông nói tây. Nhìn qua hai người có vẻ như đang trò chuyện rất tâm đầu ý hợp, kỳ thực Mễ Nam rất ít chen ngang, thỉnh thoảng chỉ ậm ừ đáp lại.
Phương Mộc vừa làm việc, vừa chú ý lắng nghe nội dung câu chuyện của hai người. Liêu Á Phàm chủ yếu nói về chuyện giữa cô và Phương Mộc, trong đó không thiếu những từ ngữ khoa trương, Phương Mộc nghe xong đều cảm thấy đỏ mặt.
"Giày này đẹp không? Hôm đó tuyết rơi, lão Phương thấy em vẫn mang giày đơn, lúc ấy liền nóng nảy, chạy ngay đến cửa hàng mua giày và áo lông mang đến. Em thấy giày này mắc quá, chú ấy nói không hề gì, em không bị lạnh là được, tốn chút tiền không cần phải nghĩ, lão Phương giày này bao nhiêu tiền vậy?"
Phương Mộc không ngẩng đầu lên, ấm ớ trả lời một câu quên rồi.
Chị cả Triệu không rõ nội tình vỗ Phương Mộc một cái trong ánh mắt ngập tràn vui mừng và tán thưởng.
Phương Mộc dời tầm mắt, nghĩ thầm mẹ kiếp mình từ chú Phương đến Phương Mộc, giờ lại thành lão Phương, biến đổi thật nhanh nha.
Bọn họ luôn chân luôn tay, cuối cùng trước khi sắc trời tối hẳn đã chất đầy hủ muối dưa, lá cải trắng còn lại cũng chồng cả ở góc tường.
Tiết trời lạnh giá, quây quần bên cạnh bàn ăn dài, cải trắng có hương vị đặc biệt ngọt ngào, hít vào mũi tâm trạng liền thấy sảng khoái. Chị cả Triệu đã chuẩn bị sẵn thịt ba chỉ chưng cùng cải trắng, đậu hũ tỏa hương thơm ngát bốn phía. Mễ Nam sau khi rửa tay liền cáo từ, bị chị cả Triệu kiên quyết giữ lại, bắt cô ăn cơm xong mới được về. Mễ Nam từ chối không được, đành phải đồng ý.
Những gương mặt thân quen đều đã ngồi vào chỗ, bầu không khí vẫn huyên náo giống như vài năm trước, chỉ có điều Liêu Á Phàm không còn ngây thơ, tóc chị Triệu đã ngả màu, còn ông cụ viện trưởng hiền lành kia thì không bao giờ còn xuất hiện nữa.
Bọn trẻ con vẫn hệt như trước, thấy thức ăn thơm phức đặt trên bàn, liền đua nhau tranh cướp. Chưa đầy 1 phút, đứa nào cũng ôm chén cơm đầy ăn ngấu nghiến.

Trước khi dọn cơm đã không thấy bóng dáng Liêu Á Phàm đâu. Hơn 10 phút sau, cô xách vào một túi bia lớn và thức ăn. Chị cả Triệu vừa vui vẻ trách Liêu Á Phàm vài câu rồi tiếp mọi người dùng bữa.
Liêu Á Phàm khui một lon bia, không nói một lời nhét vào tay Phương Mộc. Phương Mộc vội vàng từ chối: "Chú lái xe, không thể uống."
"Chú là cảnh sát sợ cái gì?" Liêu Á Phàm không nghe: "Không sao mà."
Dứt lời, cô bé lại đưa cho Mễ Nam một lon, mắt nhìn chằm chằm cô nói: "Chị Mễ Nam, chị không đi xe —— Không sao chứ?"
Điều Phương Mộc cảm thấy ngạc nhiên hơn cả là Mễ Nam chỉ do dự một chút liền khui bia, ngửa cổ uống một hơi.
Hưng phấn của Liêu Á Phàm càng tăng cao, cô phân phát một vòng, ngoại trừ Lục Hải Yến, ngay cả Thôi quả phụ cũng cầm một lon bia uống một ngụm nhỏ.
Bọn trẻ không có hứng thú với bia rượu, sau khi ăn xong đều dọn bát đũa rồi tản ra, chỉ còn lại mấy người lớn vừa ăn vừa nói chuyện. Thức ăn chẳng mất chốc đã hết sạch, Liêu Á Phàm lại lấy đồ ăn mới mua về, chia ra đĩa làm đồ nhắm. Lục Hải Yến tán gẫu với mọi người một lát thì trở về phòng tụng kinh, Thôi quả phụ cũng về phòng nghỉ ngơi. Bên bàn ăn chỉ còn lại Phương Mộc, Liêu Á Phàm, Mễ Nam và chị cả Triệu bốn người.
Bia rượu quả thật là thứ rất tốt để thả lỏng thể xác và tinh thần, nhất là sau quá trình lao động mệt mỏi. Phương Mộc chỉ uống nửa lon bia, liền cảm thấy toàn thân vô cùng dễ chịu, mệt nhọc và chán chường cũng bay đi hết, ngay cả trong từng khe hở của đầu khớp xương cũng cảm thấy ấm áp dào dạt. Có điều cậu cũng không dám có chút chủ quan, trước sau vẫn đều lo lắng quan sát mấy người phụ nữ đang chén tạc chén thù này.

Liêu Á Phàm uống nhiều nhất, trước mặt cô chồng vài lon bia rỗng. Gương mặt phấn trắng đã ửng hồng một mảng. Nói đến đoạn xúc động, còn ôm chị cả Triệu vừa khóc vừa cười. Vì hiếm khi được thư giãn như vậy chị cả Triệu cũng uống không ít, thế nhưng chị lại không thể nói được gì, mắt ngân ngấn lệ, ôm Liêu Á Phàm vuốt ve tóc cô bé.

Thái độ của Mễ Nam khá khác thường, tóc xõa dài, Liêu Á Phàm mời bia cô không hề từ chối, nhìn qua số lượng lon bia rỗng trước mặt Liêu Á Phàm và Mễ Nam cũng xấp xỉ nhau. Cô rất ít khi lên tiếng, chỉ cười, thỉnh thoảng liếc nhìn Phương Mộc nhưng rồi lại lập tức dời mắt, sóng mắt lưu chuyển, trong vắt quyến rũ lạ thường.
Phương Mộc sửng sốt, nhịn không được nói: "Không ngờ em cũng uống khá như vậy."

Mễ Nam áp lon bia lên khuôn mặt nóng đỏ, liếc Phương Mộc: "Chuyện anh không ngờ còn nhiều hơn."
Liêu Á Phàm đang trong lòng chị Triệu giãy ra, lảo đảo mở một lon bia, cụng mạnh lon của Mễ Nam, lớn giọng nói: "Chị Mễ Nam, chị. . . . . .Thật tốt, xinh đẹp! Người cũng tốt! Bất cứ người đàn ông nào cưới được chị, mẹ kiếp cũng đều phải tu bảy kiếp. . . . . ."
Phương Mộc nhăn mặt nhíu mày, vô thức nhìn về phía Mễ Nam. Mễ Nam không thèm nhìn cậu, vẫn tươi cười nhìn Liêu Á Phàm như trước.
"Chị, chị chính là chị của em." Liêu Á Phàm uống một ngụm bia, rồi chùi bọt tràn ra ở khóe miệng: "Em nhất định phải giúp chị tìm một người đàn ông tốt. . . . . .Phải là loại đặc biệt tốt —— Lão Phương, anh nói có đúng không?"
Phương Mộc còn chưa kịp đáp lời, chị cả Triệu liền đoạt lại lon bia trong tay Liêu Á Phàm, cười mắng: "Con nhóc ranh này, việc cưới xin của mình còn chưa đâu vào đâu, còn để tâm lo lắng cho người khác nữa."
Dứt lời, chị lại chuyển hướng Phương Mộc, giọng điệu mềm mỏng: "Tiểu Phương, khi nào hai đứa dự định lo liệu hôn sự, nhất định phải báo trước cho chị biết. Chị không có tiền bạc gì, nhưng có thể cố hết sức."
Chị cả Triệu nhìn Liêu Á Phàm, trong mắt lại loang loáng nước:
"Á Phàm với chị như con gái ruột, con bé đi làm dâu chị nhất định phải lo cho nó được nở mày nở mặt."
Phương Mộc không biết nên nói gì, chỉ đành lắc đầu cười khổ.
"Dì Triệu dì yên tâm, con với Phương Mộc chắc chắn sẽ sống tốt, sang năm liền cho dì ẵm cháu ngoại."
Liêu Á Phàm càng nói càng quá trớn, còn ngang nhiên giật hộp thuốc lá của Phương Mộc qua, rút ra một điếu thuốc châm lửa. Vừa mới cầm bật lửa, Mễ Nam liền giật lấy.
"Vậy chúc phúc cho hai người trước." Mễ Nam sắc mặt như nước, ánh mắt trong trẻo ngập ý cười: “Có điều Á Phàm em phải cai thuốc trước, nếu muốn có một bé cưng khỏe mạnh, em phải. . . . . ."
"Cai thuốc? Bây giờ ư? Không thành vấn đề." Liêu Á Phàm đột nhiên nheo mắt lại, toàn thân cũng ngưng lảo đảo, tựa hồ thoáng tỉnh lại từ trong men say, nhìn qua lại giống như một cây cung đã lên dây chờ phát động: "Em biết em mẹ kiếp khắp người toàn tật xấu, nhưng tốt xấu gì em cũng phải giành đứa con đầu lòng của em cho chồng mình."
Bên bàn ăn nháy mắt hoàn toàn yên tĩnh.
Vẻ mặt và động tác của mọi người đều ngưng cả lại, chỉ có tiếng gió ngoài cửa sổ vẫn rõ ràng.
Vài giây sau, Phương Mộc mới vừa hoảng sợ vừa tức giận quát lớn một tiếng: "Liêu Á Phàm!" Liền chuyển ánh mắt sang hướng chị cả Triệu.

Chuyện Mễ Nam từng mang thai và phá thai, Phương Mộc chỉ kể với chị cả Triệu, Phương Mộc chưa bao giờ nhắc với Liêu Á Phàm, nhất định là chị cả Triệu đã nói cho cô biết.
Chị Triệu cũng giật mình, vẻ mặt hoang mang, hối hận, khó xử, áy náy thay phiên xuất hiện trên mặt chị, thế nhưng miệng lại nghẹn lời, không nói được câu gì.
Mễ Nam nhìn trừng trừng Liêu Á Phàm, nụ cười trên mặt vẫn còn đó, có điều nó đã đổi sang cứng ngắc. Tay cô vẫn còn nâng giữa không trung, vài giây sau, một tràng tiếng kèn kẹt từ lon bia trong tay truyền tới —— Lon nhôm dần dần biến dạng, dòng bia tràn ra, rớt tí tách trên bàn ăn.
Liêu Á Phàm vẫn ương ngạnh nhìn lại Mễ Nam, đưa tay cầm điếu thuốc lá sang, châm lửa giống như khiêu khích, sau khi hít sâu một hơi chậm rãi phun ra.
Phương Mộc nổi giận đứng phắt dậy, chỉ vào Liêu Á Phàm, vừa định yêu cầu cô phải xin lỗi Mễ Nam, điện thoại di động trong túi quần lại vang lên.
Giai điệu vui vẻ thình lình nổi lên khiến cho bầu không khí bên bàn ăn càng thêm quỷ dị, đồng thời cũng tạm thời chặn lại một câu chửi tục nghẹn trong cổ họng Phương Mộc. Cậu cắn chặt răng, hung hăng chỉ Liêu Á Phàm vài cái. Dáng vẻ đối phương ngược lại vẫn chẳng hề để ý, thản nhiên tự đắc phun vòng khói.
Phương Mộc lấy di động ra, ngón tay co rút phẫn nộ nắm chặt vỏ ngoài của điện thoại vang lên những tiếng kèn kẹt:
"Alo?"
"Anh ở đâu?" Giọng Dương Học Vũ nôn nóng bất an: "Mau mau sang đây, có chuyện rôi!"
Mãi đến khi bị Phương Mộc lảo đảo trèo lên xe Jeep, trạng thái của Mễ Nam vẫn thất thần như trước, trên mặt thậm chí vẫn còn duy trì chút nụ cười. Cô ngơ ngác nhìn phía trước, tựa hồ đã mất đi cảm giác đối với mọi thứ chung quanh.
Cho dù là ai, bị hạ nhục trước mặt mọi người như vậy, đều không khác gì khoét sâu vào vết sẹo đã kín miệng từ lâu, sau đó rảy muối lên và ra sức chà xát vào nó. Đau đớn này, cho dù kiên cường như Mễ Nam cũng khó thể chịu đựng.
Lúc này, có an ủi và xin lỗi gì cũng đều vô ích. Phương Mộc cắn răng, chẳng nói chẳng rằng lái xe như bay. Sau khi tiến vào nội thành, Phương Mộc đột nhiên cảm thấy bên cạnh hơi khác lạ. Vừa quay đầu nhìn, Mễ Nam toàn thân cứng ngắc ngồi trên ghế phụ, nước mắt từng giọt lớn từ trên mặt chảy xuống.
Đây không đơn giản chỉ là rơi lệ, cả bộ cảnh phục trước ngực đều đã thấm ướt một mảng lớn nước mắt, hơn nữa phạm vi mảng nước còn không ngừng mở rộng. Lượng nước trong toàn thân Mễ Nam tựa hồ đang thông qua tuyến lệ ồ ạt phun ra, qua gương mặt chảy xuống, trên cằm cô hình thành một đường nước mắt không hề gián đoạn.

Trong lòng Phương Mộc hoảng hốt, thậm chí nghi ngờ chẳng mấy chốc cơ thể cô sẽ bị cạn nước rồi mất đi ý thức. Cậu luống cuống tay chân lôi từ trong túi quần ra khăn giấy đưa cho Mễ Nam, lại bị cô hất ra.
"Em muốn xuống xe." Dứt lời, Mễ Nam liều lĩnh đưa tay kéo cửa xe.
Vận tốc xe hiện tại hơn 70km/h! Phương Mộc vội vàng kéo cổ tay cô lại, vừa chạm đến liền cảm thấy lạnh buốt.
Mễ Nam ra sức giãy giụa, xe Jeep vì thế mà lắc lư. Phương Mộc không thể làm gì khác hơn đành giảm tốc độ, đậu xe ở ven đường.
Không đợi xe dừng hẳn, Mễ Nam liền giựt cửa nhảy xuống. Có lẽ vì giữ một tư thế quá lâu, mới vừa chạm đất, chân của cô đã mềm nhũn, cơ hồ ngã nhào trên mặt đất. Phương Mộc mở dây an toàn, nhảy xuống xe, nâng cô dậy.
Trong mắt Mễ Nam vẫn một màu mông lung, ra sức quay đầu sang chỗ khác, không thèm nhìn Phương Mộc nhưng lực tay lại vô cùng lớn, thoáng cái đã giãy ra khỏi Phương Mộc.
Phương Mộc lại tiến lên một bước, cố sức túm lấy cánh tay cô.
"Em đừng như vậy. . . . . .Chúng ta về cục trước, Học Vũ nói bên kia xảy ra chuyện. . . . . ."
"Không liên quan đến tôi! Mễ Nam đột nhiên như mắc chứng cuồng loạn gào lên, toàn thân run rẩy, đằng sau mái tóc rối bời bị nước mắt bết vào mặt, trong hai tròng mắt đầy tơ máu bắn ra khí lạnh thấu xương: "Nhâm Xuyên chết thì liên quan gì đến tôi! Các người có chết hết, cũng chẳng liên quan gì đến tôi!"
Tâm Phương Mộc đã loạn cũng chỉ biết khuyên nhủ: "Hay là anh đưa em về nhà trước. . . . . .Xin lỗi. . . . . .Anh thật sự không biết. . . . . ."
Mễ Nam không hề mở miệng, chỉ hung hăng liếc mắt nhìn Phương Mộc, lại dồn sức vẫy khỏi cậu, chạy mấy bước đến ven đường, vẫy tay ngăn một chiếc taxi lại.
Nhìn theo chiếc taxi chạy vụt đi, Phương Mộc xoa thắt lưng, đứng ở ven đường thở dốc hồi lâu, mới khó nhọc bước lại xe. lấy đèn hiệu cảnh sát đặt trên nóc, chân giận giữ giẫm mạnh lên chân ga.
Hơn 10 phút sau, xe Jeep tiến vào sân cục công an thành phố. Phương Mộc chạy thẳng lên lầu, Dương Học Vũ đã chờ trong phòng làm việc từ lâu. Nhìn thấy Phương Mộc, Dương Học Vũ đưa thẳng cậu đến phòng giám sát mạng.
Vào lúc 9h13' tối, thiết bị điện tử mà 'Ánh sáng thành phố' từng sử dụng lại kết nối vào internet, đồng thời đăng nhập website "Cảng tin tức thành phố C", 1 phút 11 giây sau thì đăng xuất. Đám người Tiểu Mao nhanh chóng xác định vị trí của hắn, tổ chuyên án đã phái người đi tới địa điểm 'Ánh sáng thành phố' lên mạng, chưa nhận được tin tức phản hồi. Có điều, căn cứ theo kinh nghiệm trước đó, lần này e rằng lại tay trắng trở về.
Phương Mộc hỏi: "Hắn đã đưa thông tin gì, lại là bài bỏ phiếu trưng cầu sao?"
"Không phải," Sắc mặt Dương Học Vũ đột ngột trở nên trầm ngâm, đưa tay xoay màn hình hướng về phía Phương Mộc: "Anh tự nhìn đi."
Phương Mộc khom lưng đến gần, lại nhìn thấy giao diện web quen thuộc kia, một bài đăng thứ hạng cao hiển thị ngay trên trang đầu diễn đàn, lượng view và comment đều vượt quá bốn ngàn. Nội dung bài đăng cũng rất đơn giản, chỉ có một dãy số.
1129
Phản ứng đầu tiên của Phương Mộc là nâng cổ tay nhìn đồng hồ, hôm nay là ngày 26 tháng 11. Cậu suy nghĩ một chút, lại ngẩng đầu, đúng lúc đụng phải tầm mắt của Dương Học Vũ.
"Còn có ba ngày."
"Đúng." Phương Mộc gật đầu: "Chính là ngày tháng 'Ánh sáng thành phố' xác định xuống tay."
"Chắc chắn là vậy." Tiểu Mao vẫn ngồi trước màn hình đột nhiên lên tiếng: "Dân mạng cũng đoán được."
"Haha." Phương Mộc khẽ cười: "Được vạn người theo dõi —— Phù hợp với phong cách của hắn."
Dương Học Vũ chửi bậy một câu, gò má nổi lên cơ thịt cứng rắn.
"Mẹ kiếp nó thật kiêu ngạo!"
Nửa giờ sau, cảnh sát đến địa điểm 'Ánh sáng thành phố' truy cập internet trở về. Theo báo cáo của bọn họ, lần này vị trí đăng nhập của đối tượng là một quán cafe kiểu Mỹ ở phía tây thành phố, “Ánh sáng thành phố” cũng sử dụng mạng wifi để đăng bài. Qua điều tra băng ghi hình theo dõi trong quán, không phát hiện điều dì đặc biệt, nghi ngờ hắn vẫn tiếp tục sử dụng thủ pháp cũ, lợi dụng tín hiệu wifi phủ sóng trên đường để vào mạng.
Dương Học Vũ lập tức báo cáo lại tình hình với lãnh đạo tổ chuyên án, lãnh đạo chỉ thị, ngoài tổ phụ trách bảo vệ Nhâm Xuyên, tất cả thành viên tổ chuyên án lập tức trở về cục công an thành phố họp.
Tới gần nửa đêm, phòng họp số 3 của cục công an thành phố đèn điện sáng trưng. Các thành viên tổ chuyên án vừa từ trong chăn bò ra, mặc dù phần lớn áo mũ không chỉnh tề, nhưng tinh thần đều tỉnh táo. Điều khiến Phương Mộc bất ngờ nhất là, cả Mễ Nam cũng có mặt. Cô đã thay toàn bộ thường phục, sắc mặt vẫn tái nhợt như trước, mí mắt cũng sưng húp, khiến Dương Học Vũ liên tục liếc nhìn cô.
Phương Mộc cũng len lén nhìn cô vài lần, nhưng từ khi vào phòng họp Mễ Nam liền cúi thấp đầu ngồi ở góc tường, mở cuốn sổ ghi chép trên đầu gối, không hề liếc mắt nhìn Phương Mộc.
Sau khi nghe xong báo cáo của Dương Học Vũ, các thành viên tổ chuyên án ban đầu kinh ngạc, tiếp đó thì phẫn nộ —— Mẹ kiếp rõ ràng là hắn định khiêu khích đây mà! Phân cục trưởng trái lại rất bình tĩnh, sau khi hút nửa điếu thuốc, thấp giọng hỏi Phương Mộc: "Có khả năng này không —— 'Ánh sáng thành phố' đang nghi binh, thời gian phạm tội thực tế là trước hoặc sau thời điểm ấn định?"
Phương Mộc thoáng nghĩ, lắc đầu phủ định.
'Ánh sáng thành phố' nếu dám công khai khiêu khích cảnh sát, chắc chắn đã nắm chắc có thể giết được Nhâm Xuyên. Mặc dù hiện tại chúng ta vẫn chưa biết rõ hắn, nhưng qua biểu hiện tâm lý của hắn thể hiện ở các vụ án trước 'Ánh sáng thành phố' không phải kẻ dễ dàng từ bỏ. Hơn nữa, hắn vô cùng thích thú cảm giác được vạn người quan tâm này, giờ phút này chắc hẳn hắn đang sử dụng thiết bị điện tử khác, đăng nhập vào mạng đắc ý nhìn cư dân mạng điên cuồng nhấp vào xem, trả lời và đăng lại bài của hắn. Hắn khoái trá với việc danh xưng 'Ánh sáng thành phố' này được lưu truyền rộng rãi trong xã hội, thỏa mãn với việc tạo cho dân chúng tin rằng hắn là kẻ trừng phạt nắm giữ quyền nghiêm trị, đồng thời đắm chìm trong loại cảm giác được sùng bái này. Nếu 'Ánh sáng thành phố' muốn duy trì loại địa vị và thân phận này, tất nhiên không thể thất tín với dân chúng. Nói cách khác, nếu hắn đã công bố sẽ giết chết Nhâm Xuyên vào ngày 29 tháng 11 này, hắn nhất định sẽ làm thế.
Nghe xong ý kiến của Phương Mộc, vẻ mặt phân cục trưởng lại thoải mái hơn nhiều.
"Thế nào, các đồng nghiệp?" Phân cục trưởng gõ gõ bàn: 'Ánh sáng thành phố' đã công bố ngày tháng gây án, đồng thời cũng đã xác định người bị hại. Nếu chúng ta còn không thể ngăn cản hắn, chúng ta chính là một lũ ngu rồi."
Tâm trạng của các thành viên tổ chuyên án thoáng cái đã cháy bùng lên.
Vấn đề tiếp theo là: 'Ánh sáng thành phố' sẽ gây án vào thời điểm nào, dùng thủ đoạn gì, giết chết Nhâm Xuyên ở đâu?"
Cuộc họp phân tích tình tiết vụ án tiếp diễn liên tục cho đến rạng sáng, căn cứ vào những tình tình trước mắt đề ra phương án như sau:
Thứ nhất, tăng cường biện pháp bảo vệ Nhâm Xuyên, tăng thêm nhân lực, chuẩn bị thêm thiết bị truyền tin cực tốt, trang bị vũ khí đầy đủ, khi cần thiết, lập tức dời đến địa điểm bảo vệ bí mật.
Thứ hai, với tình trạng thông báo giết người mới nhất của 'Ánh sáng thành phố' đã làm mưa làm gió trên internet như vậy, lập tức báo người phụ trách hệ thống website và diễn đàn liên quan xóa bài đăng, cố hết sức tránh cho tình hình thêm căng thẳng.
Thứ ba, theo suy đoán của Phương Mộc, thủ đoạn phạm tội của 'Ánh sáng thành phố' sẽ tiếp tục thăng cấp thêm một bước. Trong vụ án chung cư cao cấp Phú Đô, hung thủ không tiếc áp dụng phương thức phóng hỏa để đạt được mục đích. Như vậy trong vụ án này, 'Ánh sáng thành phố' rất có khả năng áp dụng thủ pháp mang tính chất phá hoại lớn hơn nữa để thực hiện thành vị giết người. Vì thế, cảnh sát tập trung chú ý vào những địa điểm đang xây dựng, tu sửa, những nơi nguy hiểm trong phạm vi toàn bộ thành phố. Tiến hành siết chặt quản lý đối với những vật chất gây nổ, vật liệu dễ gây cháy, vật liệu độc hại, vật liệu hoạt tính hóa học, tất cả các hoạt động giao dịch phải báo cáo với cơ quan cảnh sát địa phương, trong vòng hai tiếng phải lập hồ sơ báo cáo tổ chuyên án.
Thứ tư, toàn bộ cảnh sát trong thành phố hủy phép, thực hiện phòng bị 24/24, đồng thời cũng thông báo các bộ phận phòng cháy chữa cháy, vệ sinh và rà phá bom mìn trong ngày 29 tháng 11 sẵn sàng đợi lệnh.
Phương án hành động quy mô, đương nhiên là tốt, song, một vài phương án nhỏ trong đó cơ quan cảnh sát cũng không thể tự mình quyết định được, cần hợp tác với các ngành hữu quan khác. Hơn nữa, phương án đối phó như vậy là lần đầu xảy ra trong lịch sử thành phố C, đương nhiên phải tiêu tốn một khoản tiền lớn, đồng thời sẽ ảnh hưởng nhiều mặt đến vấn đề dân sinh. Chỉ cần chờ phê duyệt một phương án nhỏ trong đó, cũng không biết phải đợi đến bao lâu. Do đó, tổ chuyên án cũng không trông cậy tới ngày 29 tháng 11, tất cả các phương án chi tiết đều có thể được triển khai toàn bộ. Giống như lời của phân cục trưởng thế này —— "Đừng dựa vào người khác, phải dựa vào chính chúng ta, dù thế nào cũng phải chống đỡ qua nửa đêm ngày 29!"
Chỉ có điều, đến ngày hôm sau, sự cố bất ngờ lại xảy ra. Đáng lẽ ra Nhâm Xuyên phải cố sức tránh xa các tin tức mạng quấy nhiễu mình, nhưng trái lại, chiều nào tan ca về nhà, việc đầu tiên gã làm lại là mở máy tính, tìm tòi tất cả tin tức về 'Ánh sáng thành phố' và mình. Trong mắt Nhâm Xuyên, việc làm này có lẽ là một hành vi tự vệ. Cho nên, ngày hôm qua gã đã phát hiện thông báo giết người mới nhất của 'Ánh sáng thành phố', đồng thời cũng qua bình luận của cư dân mạng đoán được hàm ý chính xác của "1129". Sau một đêm không ngủ, cố gắng trấn tĩnh thì Nhâm Xuyến phát hiện nhân số của nhóm phụ trách bảo vệ đột ngột tăng lên, liền hoang mang cực độ, uy hiếp cả thành viên bảo vệ, yêu cầu gặp mặt lãnh đạo tổ chuyên án.
Phân cục trưởng đại diện tổ chuyên án đích thân gặp mặt Nhâm Xuyên, cụ thể nói những chuyện gì thì không thể biết được, nhưng qua việc trong phòng họp thỉnh thoảng truyền ra tiếng gào thét, có thể suy đoán Nhâm Xuyên đã hoàn toàn mất đi lý trí. Nửa giờ sau, phân cục trưởng vẻ mặt tức giận sải bước ra khỏi phòng họp, lệnh cho hai cảnh sát đi vào phòng họp trông coi Nhâm Xuyên.
"Mẹ kiếp, thằng cha này bị dọa sợ đến phát điên rồi." Phân cục trưởng uống một hơi hết nửa bình nước: "Vừa rồi tự nhiên lại đe dọa nói muốn tự sát, nói thà tự sát cũng không để cho 'Ánh sáng thành phố' thành công."
Suốt hơn nửa ngày, tổ chuyên án sống trong tình trạng căng thẳng bất an. Phân cục trưởng và Dương Học Vũ không ngừng gọi điện, nghe điện, cách vài giờ lại lên xuống lầu tham gia đủ loại họp. Nhâm Xuyên ở trong phòng họp cũng chẳng nhàn rỗi, theo cảnh sát trông coi gã nói lại, gã nói chuyện điện thoại với một người gần hai tiếng, khi nói tâm trạng kích động, nước mắt nước mũi đều chảy ra. Đang lúc mọi người đều đoán xem đó là ai mà khiến Nhâm Xuyên xúc động như vậy thì người này đích thân đi tới cục cảnh sát.
Có điều, chuyện khiến cho mọi người trăm triệu lần không ngờ tới chính là, người này lại là Tề Viện.
Tề Viện vừa đến Nhâm Xuyên đã kéo cô vào phòng họp, sau đó kiên quyết yêu cầu những người bảo vệ để gã nói chuyện với cô một mình. Sau khi được lãnh đạo đồng ý, hai cảnh sát rút khỏi phòng họp.
Cuộc nói chuyện này diễn ra chừng nửa giờ, mấy lần Phương Mộc đi tới cửa phòng họp, nhìn thấy hai cảnh sát vẫn canh giữ ở cửa như trước, vẻ mặt đầy hiếu kỳ.
"Vẫn chưa ra sao?" Phương Mộc nhíu mày: "Bọn họ làm gì vậy?"
"Không biết." Một cảnh sát nhún nhún vai: "Hai người mải mê nói chuyện, cũng không biết đang nói gì."
Phương Mộc suy nghĩ một chút, đưa tay gõ lên cửa, nhưng không ai đáp lại, Phương Mộc mất kiên nhẫn tự đẩy cửa bước vào.
Trong phòng họp trống rỗng, Nhâm Xuyên và Tề Viên ngồi ở một góc bàn họp dài, tư thế có chút buồn cười. Nhâm Xuyên chỉ có nửa cái mông mắc trên ghế, một chân cơ hồ nửa quỳ trên mặt đất, nắm tay Tề Viện cuống quýt lắc, nhìn biểu cảm trên mặt, tràn ngập hối hận và cảm kích.
Trong lòng Phương Mộc thoáng sửng sốt, nhịn không được hỏi: "Đây là?"
Tề Viện nghe tiếng quay đầu, hai mắt đong đầy nước mắt, giọng nói run run:
"Thẩm phán Nhâm đã giải thích cho tôi rõ rồi, phán quyết kia thực ra không phải của ông ta, tôi tha thứ cho ông ta rồi. . . . . .Các người ngàn vạn lần phải bảo vệ ông ấy thật tốt. . . . . .Đừng để ông ấy xảy ra chuyện."
Phương Mộc càng không hiểu gì, vội vàng chuyển hướng ánh mắt sang Nhâm Xuyên. Nhâm Xuyên lại liên tục lắc đầu, nghẹn ngào không nói ra lời.
Phương Mộc nghĩ thầm đây là một dạng hát xướng hả, liền nghe thấy trong hành lang vang lên một tràng tiếng bước chân dồn dập, trong nháy mắt, Dương Học Vũ đã xông vào.
Dương Học Vũ tức giận đến xanh mặt, chỉ vào Nhâm Xuyên đang cuống quít run rẩy, hồi lâu mới thốt lên tiếng: "Ông. . . . . Mẹ kiếp cho dù ông làm cái quái gì, có thể bàn bạc trước với chúng tôi một chút hay không hả?"
Thì ra, ngay trước đó vài phút, website "Cảng tin tức thành phố C" đột nhiên xuất hiện một đoạn video. Nhân vật nam nữ chính trong đó chính là Nhâm Xuyên và Tề Viện. Trong video, giọng điệu của Tề Viện khẩn thiết nói phán quyết không công bằng kia trách nhiệm không phải hoàn toàn thuộc về thẩm phán Nhâm Xuyên, bản thân đã tha thứ cho con người thân bất do kỷ này * rồi, đồng thời cũng kêu gọi dân chúng —— nhất là 'Ánh sáng thành phố' buông tha cho Nhâm Xuyên. Bản thân Nhâm Xuyên thì nước mắt nước mũi đều rơi xuống hướng về phía công chúng tạ lỗi, thậm chí nói năng không đầu không đuôi van xin 'Ánh sáng thành phố' tha cho mình một mạng.

* Thân bất do kỷ (Thân không phải do mình): "Nhân tại giang hồ, thân bất do kỷ" = sống trong giang hồ, có nhiều khi mình không khống chế được những việc mà mình đang làm, có những chuyện mình không muốn làm mà vẫn phải làm để tồn tại với hoàn cảnh sống hiện tại của mình.

Video vừa đăng lên, lập tức thu hút cư dân mạng điên cuồng nhấp vào xem và đăng lại. Chưa đầy 20 phút sau, đoạn video này đã xuất hiện trên hàng loạt các trang mạng khác. Người nhiều chuyện thậm chí còn đặt tên đoạn video này là "Thẩm phán vô lương cầu xin sát thủ liên hoàn tha mạng."
Phương Mộc dở khóc dở cười. Đoạn video này chắc là vừa rồi khi nói chuyện với Tề Viện, Nhâm Xuyên dùng điện thoại di động quay lại đưa lên mạng. Có thể hiểu vì Nhâm Xuyên nôn nóng muốn sống thế nhưng một thẩm phán không tin tưởng cảnh sát, lại cầu xin hung thủ tha thứ, thử hỏi làm sao khiến cho phía cảnh sát chịu nổi chứ?
Chẳng mấy chốc Phân cục trưởng đã thấy đoạn video, sau khi nóng giận, chửi rủa Nhâm Xuyên thậm tệ, lệnh cho cảnh sát hộ tống Tề Viện quay về trường. Cô gái hiền lành lúc sắp đi còn khẩn cầu phân cục trưởng bằng mọi giá phải bảo vệ Nhâm Xuyên.
"Tôi thừa nhận lúc ấy tôi hận không thể giết ông ta, nhưng mà, ông ta không đáng chết. . . . . .Các người. . . . . ."
Phân cục trưởng đột ngột cắt ngang lời cô ta: "Cô có từng tham dự bỏ phiếu không?"
Tề Viện sửng sờ, hồi lâu mới đỏ mặt gật đầu, ngay sau đó lại biện bạch nói: "Khi đó tôi khi đó quá nóng giận, nhưng. . . . . ."
Sớm đã mất kiên nhẫn phân cục trưởng phất tay, ra hiệu nhanh chóng đưa cô ta rời đi, bản thân cũng xoay người bỏ đi.
Phương Mộc nhìn Nhâm Xuyên ngồi bên cạnh bàn, vẻ mặt tủi thân, cười khổ lắc đầu, đang định rời đi, Nhâm Xuyên liền túm lấy quần áo Phương Mộc, khóc nức nở khẩn cầu: "Sĩ quan Phương, có thể nói vài câu với cậu không?"
Phương Mộc suy nghĩ một chút, kéo ghế qua ngồi xuống, hỏi: "Nói gì?"
Nhâm Xuyên lo lắng bất an vặn vẹo tay, thấp giọng nói: "Tôi biết tôi đã làm cho các cậu mất mặt. Nhưng mà, cậu cứ coi như là tôi hoảng quá mất khôn được không, coi như tôi sợ chết được không? Đổi lại là cậu. . . . ."
"Đổi lại là tôi thì tôi sẽ tin tưởng cảnh sát!" Phương Mộc cao giọng nói: "Ông cho rằng ông làm vậy sẽ khiến cho 'Ánh sáng thành phố' cảm động sao? Không phải ai cũng đều tốt bụng như Tề Viện đâu!"

"Đúng vậy, đúng vậy, cô bé đó thật sự là người tốt." Tâm trạng của Nhâm Xuyên càng thêm rối rắm: "Chó chết, vừa rồi tôi cũng gọi điện cho bà cụ Hồ, không đợi tôi nói hết câu đã cúp máy, gọi lại lần nữa, ngay cả điện thoại cũng không bắt."
"Được rồi." Phương Mộc không muốn đôi co với gã nữa: "Ông chỉ cần thành thực nghe lời, sẽ không có chuyện gì đâu."
Nhâm Xuyên ngẩng đầu liếc mắt nhìn Phương Mộc, trong ánh mắt lộ vẻ né tránh, ấp úng hồi lâu, ông ta mới lắp bắp nói: "Có thể để tôi ở lại trong cục cảnh sát không? Nhốt ở nơi an toàn nhất, phòng tạm giam cũng được."
Phương Mộc suy nghĩ một chút, nói: "Tôi đi xin phép lãnh đạo đã."
Ý kiến của Nhâm Xuyên không phải không có lý, với tình thế trước mặt cùng cách giải quyết của 'Ánh sáng thành phố' mà suy đoán bất kể là nhà riêng hay đơn vị công tác của Nhâm Xuyên đều không đủ độ an toàn tuyệt đối. Cục cảnh sát canh phòng nghiêm ngặt là một nơi bảo vệ không tồi.
Song, điều khiến Phương Mộc ngạc nhiên là phân cục trưởng không đồng ý yêu cầu của Nhâm Xuyên:
"Bảo vệ gã ở cục cảnh sát, đích thực là ý kiến hay, có điều ——" Ánh mắt phân cục trưởng lấp lánh nhìn Phương Mộc: “Cậu muốn bảo hộ thằng khốn này, hay giăng một mẻ lưới bắt được 'Ánh sáng thành phố'?"
Phương Mộc nhất thời nghẹn giọng.
"Không để Nhâm Xuyên xảy ra chuyện đương nhiên là mục đích chủ yếu của chúng ta. Song, sau này thì sao?" Cũng không thể để gã ở cục cảnh sát mãi được. Hơn nữa, khó bảo đảm tương lai sẽ không xuất hiện thêm Trương Xuyên, Lý Xuyên gì đó nữa." Dương Học Vũ cũng khuyên Phương Mộc: "Sự việc này đã gây sức ép cho mọi người lớn lắm rồi, không bằng thừa cơ hội này bắt 'Ánh sáng thành phố'?"
Nói trắng ra, chính là đem Nhâm Xuyên làm 'mồi' câu ra con cá ăn thịt người 'Ánh sáng thành phố' hung hãn này.
Phương Mộc vẫn cảm thấy không ổn, mặc dù cậu cũng từng nghĩ đến việc lợi dụng Nhâm Xuyên câu 'Ánh sáng thành phố', song từ tình hình trước mắt làm như vậy, thứ nhất không công bằng đối với Nhâm Xuyên, thứ hai mạo hiểm quá lớn, lỡ làm không cẩn thận sẽ khiến cá nuốt luôn mồi mà chạy.
Có điều, tâm ý phân cục trưởng đã quyết, liền ra lệnh ngày hôm sau sẽ chuyển Nhâm Xuyên đến nơi bảo vệ khác.
Lúc này đã là 6h40’ chiều ngày 27 tháng 11. Cách thời hạn chết 'Ánh sáng thành phố' công bố chỉ hơn năm mươi giờ nữa.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét