Đồng Tiền Máu- Lý Tây Mân (Chương 01 phần 01, 02, 03) - Truyện trinh thám linh dị Lạc Hồn Cốc

Post Top Ad

Thứ Ba, 5 tháng 11, 2013

Đồng Tiền Máu- Lý Tây Mân (Chương 01 phần 01, 02, 03)

THAM GIA HỘI NHỮNG NGƯỜI YÊU THÍCH TRUYỆN KINH DỊ TRUNG QUỐC



Đồng Tiền Máu
Sáng tác: Lý Tây Mân 
Chuyển ngữ: Su Siu Nhưn, Lưu Hà 
Nguồn: Khủng bố hội quán 


Chương 01 phần 01

Rất nhiều sự việc đã xảy ra ở đây vào một mùa mưa buồn tẻ.
Nếu như trước đây tôi sớm ly khai khỏi cái thị trấn Xích Bản này, có lẽ đã không phải trải qua nhiều chuyện đáng sợ như vậy. Kỳ thực từ khi mùa mưa còn chưa tới tôi đã cảm thấy có điều gì đó không bình thường mà chính tôi cũng chẳng thể lí giải nổi. Có một điều gì đó tôi chưa từng tưởng tượng đang dần đến, nó lại giống như một mối hiểm họa dình rập tôi. Có điều cuộc sống là như vậy, có những thứ bạn muốn chốn tránh, nhưng nó sẽ bám theo bạn cho đến khi bạn trút hơi thở cuối cùng, giống như cơn ác mộng giữa đêm xuân ẩm ướt, nó khiến bạn không thể thở nổi.




Chương 01 phần 02

Từ khi còn nhỏ tôi và bà nội Cố Ngọc Liên đã phải nương tựa vào nhau mà sống.
Bà nội tôi Cố Ngọc Liên cư ngụ tại con đường Hoa Mẫu Đơn. Đường Hoa Mẫu Đơn thuộc tỉnh Lào Cai, hai bên đường chen chúc vài ngôi nhà cũ nát chật hẹp. Nằm ở giữa dãy nhà nhỏ trung tâm con đường Hoa Mẫu Đơn phía bên trái chính là nhà của tôi, bên trái dãy nhà nhỏ là nhà Đinh Tiểu Tuệ bạn học của tôi, bên phải là nơi ở của nhà văn Tiêu Ái Hồng, cái tên Tiêu Ái Hồng nghe giống như tên của một người phụ nữ, kỳ thực không phải vậy, anh ta là nam nhân. Nghe nói, ba dãy nhà nhỏ và những ngôi nhà cổ trên con đường Hoa Mẫu Đơn này đều sẽ bị dỡ bỏ.
Nơi đây sẽ được thay thế bằng một khu trung tâm thương mại sầm uất. Trước giờ tôi chưa từng nghĩ nơi đó có liên quan gì tới tôi, cho đến bây giờ khi nhà cửa sắp bị phá dỡ tôi cũng chẳng bận tâm, tôi và bà nội Cố Ngọc Liên phải dọn đến một nơi nào đó để tiếp tục cuộc sống.
Trước khi mùa mưa đến, một số chuyện kỳ quái bắt đầu xảy ra.



Chương 01 phần 03


Đêm xuân ấm áp.
Thời tiếp ấm áp trở lại sớm hơn bình thường, mọi năm vào thời gian này, khí trời vẫn vô cùng lạnh giá. Sự ấm áp bất thường này cũng hàm chứa nhiều điều quái lạ. Từ lúc bắt đầu lập xuân đến nay, tôi luôn cảm thấy mắc tiểu, đặc biệt là vào những lúc đêm khuya tĩnh lặng. Đây có lẽ là việc quái lạ nhất. Một căn bệnh.
Trong đêm khuya tôi mơ màng mở mắt, một quầng sáng màu đỏ bao phủ lấy tôi. Ban đêm đi ngủ tôi luôn phải bật đèn cho đến khi trời sáng, tôi rất sợ hãi bóng tối. Tôi vội vàng xuống giường, đi về phía nhà vệ sinh, bà nội Cố Ngọc Liên biết tôi sợ bóng tối, thế nên suốt từ cầu thang đến phòng khách bà đều lắp những bóng đèn đỏ sáng rực. Những ngọn đèn đỏ dẫn tôi xuống dưới, tôi chạy vọt vào nhà vệ sinh. Dọc theo đường đi tôi luôn cảm giác nấp sau những chiếc đèn đỏ có một bóng dáng thật lớn đang đi theo phía sau tôi, vì tôi đang rất mắc tiểu, tôi không thể nhịn thêm nữa. Ở trong nhà vệ sinh, tôi xả ra hết một cách sảng khoái, toàn thân rùng mình một cái rồi thả lỏng, tôi bước ra khỏi nhà vệ sinh, không còn thấy bóng dáng nấp đằng sau những ánh đèn đỏ nữa.
Trong nhà rất yên tĩnh, tựa hồ có thể nghe thấy tiếng nghiến răng của bà nội Cố Ngọc Liên. Bóng dáng nấp đằng sau những ánh đèn đỏ có lẽ chỉ là ảo giác, giữa đêm khuya con người ta rất dễ xuất hiện ảo giác, ai dám cam đoan mình chưa từng gặp ảo giác vào ban đêm chứ?
Tôi đi lên lầu, dẫm lên thang gác bước về phía trước, có thứ tiếng động cành cạch vang lên, mặc dù tôi bước đi rất nhẹ. Tôi sợ bà nội bị tôi đánh thức, nếu bà nội bị tôi đánh thức thì đến sáng bà cũng chưa thể ngủ lại được. Nếu như thế, bà sẽ một mình ngồi giữa ánh đèn đỏ trong phòng khách, đưa mắt nhìn cho đến khi trời hửng sáng. Đối với bà mà nói, đó là sự đày đoạ, nỗi chán chường. Tôi lên lầu, trên lầu có hai phòng, một là phòng ngủ của tôi, đối diện là căn phòng mà tôi vẫn chưa bao giờ bước vào, bà nội Cố Ngọc Liên luôn luôn khoá chặt cửa, không cho phép tôi mở cánh cửa này ra. Chắc chắn là bà có lý do nào đó.
Khi tôi định trở về phòng ngủ, đột nhiên nghe có tiếng động từ phía sau truyền đến. Tiếng động như có như không, giống như một cơn gió nhẹ, như ẩn như hiện chập chờn giữa ánh đèn đỏ sáng rực. Âm thanh này giống như tiếng khóc, lại giống như tiếng hát, vang vọng bên tai tôi. Loại âm thanh này cũng không giống với tiếng chuột kêu chói tai trong những cơn ác mộng của tôi từ nhỏ đến nay, đó chính là điều tôi cảm thấy khó hiểu, tiếng chuột kêu chói tai tôi đã sớm quen rồi. Tôi bị thứ âm thanh như có như không này thu hút, tôi quay đầu qua, chẳng có gì cả. Tôi tìm nơi phát ra âm thanh, có vẻ như âm thanh phát ra từ đằng sau cánh cửa đang bị khoá chặt kia. Điều này khiến tôi vô cùng hiếu kỳ, có thể nói trong vòng 20 năm tôi sống ở đây, chưa từng nghe thấy bất kỳ động tĩnh gì từ căn phòng này. Tôi rón rén đi về phía cánh cửa, bước chân thật nhẹ không một tiếng động giống như một cái bóng.
Tôi ghé lỗ tai lại gần, khi kề sát cánh cửa, tiếng động bỗng im bặt. Khoảng không bên trong hoàn toàn yên lặng. Tim tôi tựa hồ như ngừng đập, tôi hoài nghi liệu có phải lỗ tai mình có vấn đề rồi hay không. Tôi lại ghé mắt vào khe hở giữa cánh cửa, để nhìn xem bên trong có cái gì. Cánh cửa kia vô cùng khít khao, căn bản là không hề có khe hở nào. Tôi dồn sức đẩy cửa, cánh cửa vẫn trơ trơ không hề động đậy. Tôi hơi thất vọng, trong khoảnh khắc chán nản đó, tôi bỗng nảy sinh ham muốn mãnh liệt được nhìn xem trong phòng chứa thứ gì. Chờ đến ngày mai nghĩ cách vậy, lúc định quay về phòng ngủ, tôi quay người lại, phát hiện có một người đang đứng giữa những ánh đèn màu đỏ, mái tóc rối bù, sắc mặt trắng nhợt như tờ giấy, là bà nội của tôi Cố Ngọc Liên. Hình ảnh bà nội Cố Ngọc Liên lúc này khiến tôi càng thêm hoảng sợ, nhất thời vô cùng kinh hãi, cũng chẳng kịp hét lên được tiếng nào. Giọng bà nội Cố Ngọc Liên rất nhẹ, giống như một cơn gió: “Thần Quang, ngủ đi thôi”. Tôi đáp ứng, về tới phòng ngủ của mình, tôi đóng cửa lại, để mặc bà đứng trước cửa phòng. Tôi lắng tai nghe ngóng động tĩnh bên ngoài, không có tiếng động nào phát ra cả. Bà nội Cố ngọc liên lên lầu lúc nào, sao lại không có bất kỳ tiếng động gì phát ra, việc này thật kỳ lạ, và cả âm thanh như có như không kỳ quái kia nữa.
Sau khi nằm lại trên giường, chẳng mấy chốc tôi lại rơi vào một cơn ác mộng. Nếu như đi tôi theo bà nội xuống phòng khách cho đến khi trời sáng, có lẽ ác mộng sẽ không tới quấy rầy tôi.
Trong mơ, một lần nữa tôi lại nghe được thứ âm thanh như có như không đó. Loại âm thanh này khiến tôi có cảm giác bay bổng, giống như một cơn gió nhẹ luồn qua cánh cửa đang đóng chặt, tiến vào trong phòng. Tôi vừa vào căn phòng đó, âm thanh kia liền biến mất, trong phòng tối đen, tôi không tìm thấy công tắc đèn. Tôi nghĩ, vì sao bà nội Cố Ngọc Liên lại không bật đèn trong phòng này vào ban đêm. Bà biết rõ từ bé tôi đã sợ bóng tối cơ mà. Bóng tối giống như những móng vuốt vô cùng sắt nhọn quặp lấy tôi, cắn xé tôi, khiến tôi bị thương chảy máu. Vô số con chuột kêu chít chít vô cùng chói tai, bóng tối khiến tôi nghẹt thở. Tôi giống như bị ngâm trong nước, bị rong rêu quấn lấy tứ chi, dù có giãy giụa thế nào cũng không thể thoát ra được. Đúng lúc này, có một luồng ánh sáng, là một luồng ánh sáng lóe lên trong bóng tối, chẳng mấy chốc ánh sáng trắng chói mắt soi rọi khắp căn phòng. Tôi thở phào một hơi, rồi bắt đầu nhìn lướt qua khắp phòng. Trong phòng bài trí vô cùng đơn giản, có một chiếc giường lớn, phía trên phủ một tấm ga trải giường bằng lụa trắng, một cái bàn học, trên bàn có một khung ảnh nhỏ, tôi không nhìn rõ trên tấm ảnh là hình của ai. Còn có một tấm vải trắng đang phủ lên thứ gì đó, tôi kéo tấm vải trắng ra, là một cây đàn dương cầm. Tôi phủ lại tấm vải trắng lên cây đàn đầy bụi bặm, vừa ngẩng đầu, thấy trên tường là chiếc đồng hồ treo tường, kim đồng hồ chỉ 12 giờ. Có lẽ vì tôi động vào tấm vải trắng che cây đàn dương cầm nên đã khiến cho bụi bay mù mịt khắp phòng, điều này chứng tỏ những thứ trong phòng này đã ở đây từ rất lâu rồi. Trong màn bụi dày đặc đột nhiên có một mùi hương thơm thoang thoảng bay vào mũi tôi. Mùi thơm này đến từ đâu? Tôi lần theo mùi hương ấy đến bên cái giường lớn, tôi đi tới đầu giường, nhìn thấy cái gối đôi, tôi vươn tay ra nhấc cái gối lên. Tôi nhìn thấy trên giường một đoá hồng tươi tắn sống động, tôi nhịn không được đưa tay chạm vào nó, thế nhưng đúng vào khoảnh khắc tay tôi chạm vào đoá hoa đột nhiên héo rũ. Đúng lúc này, dưới sàn đột nhiên vang lên tiếng kẽo kẹt, hình như có một bàn tay thò lên, nhất thời tôi không thể nhìn thấy thứ đang nắm trong bàn tay kia là gì. Tôi không còn nghe thấy nhịp tim của chính mình nữa, tôi không thể kìm nén được tiếng hét, tôi há miệng, nhưng lại không thể nghe được tiếng hét của chính mình. Trong đêm khuya yên tĩnh chỉ có tiếng động dưới sàn đinh tai nhức óc. Tôi cảm thấy dường như có sức mạnh vô hình nào đó tiếp thêm dũng khí khiến tôi cúi người xuống, bên dưới là một chiếc rương bằng gỗ, cái rương lắc lư, phát ra âm thanh kẽo kẹt. Tôi đang định mở rương gỗ ra, thì bỗng bị vật gì đó trùm xuống, chính là tấm vải trắng che cây đàn dương cầm, tấm vải đột nhiên như có linh hồn, trùm kín tôi lại, từ đầu đến chân. Sau đó có một loại sức mạnh nào đó ném tôi lên giường, tôi lại giống như bị ngâm trong nước, bị rong rêu quấn lấy tứ chi, cho dù vùng vẫy thế nào cũng không thể thoát. Giữa lúc đang ngẹt thở, giãy dụa tôi lại nghe thấy âm thanh như có như không…
Khi tôi tỉnh lại, trời đã sáng.
Ba nội Cố Ngọc Liên ngồi ở đầu giường, bà cầm một cái khăn mặt lau mồ hôi trên trán tôi, bà nhẹ nhàng nói: “Cháu trai, cháu nằm mơ sao. Cứ nói mê suốt”. Tôi nhìn bà nội Cố Ngọc Liên, những hình ảnh mà tôi nhìn thấy trong mơ có vẻ rất thật. Tôi nghĩ thầm: Ta muốn mở cánh cửa đang khoá chặt kia, xem mọi thứ bên trong.
Ý nghĩ này bỗng dưng mãnh liệt lạ thường.
Tựa như lúc vô cùng mắc tiểu vậy.
 


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét