Pháp Y Khả Khả - Chương 9 - Truyện trinh thám linh dị Lạc Hồn Cốc

Post Top Ad

Thứ Ba, 5 tháng 6, 2018

Pháp Y Khả Khả - Chương 9

THAM GIA HỘI NHỮNG NGƯỜI YÊU THÍCH TRUYỆN KINH DỊ TRUNG QUỐC


Chương 9: Lại gặp mộng.

Vừa đi tới cửa tiểu khu, Khả Khả ngẩng đầu liền nhìn thấy Chu Đại Tăng dựa vào cửa xe cảnh sát, dưới chân đầy tàn thuốc chứng tỏ anh ta đã đợi ở đây khá lâu.
" Sao anh lại ở đây?" Khả Khả cau mày đếm tàn thuốc trên mặt đất, chậc chậc, bảy cái.
" Cô đã thông báo với hai bác bắt được kẻ tình nghi rồi à?" Chu Đại Tăng xem ra có chút bất mãn.
" Các anh thẩm vấn tên kia đã nhận tội rồi sao?"
" Không".
" Vậy tôi nói hai bác biết làm gì? Lại nói thông báo với người nhà nạn nhân không phải nhiệm vụ của khoa pháp y." Khả Khả nghi hoặc nhìn vẻ mặt Đại Tăng đã dịu đi.
" Hiểu chuyện như vậy là tốt". Đại Tăng xoay người mở cửa xe, ý bảo cô lên xe.
" Anh sợ tôi xen vào việc của người khác, tranh công tìm đến người nhà nạn nhân sao?" Lần này đến lượt Khả Khả không vui.
" Không phải"
Chu Đại Tăng phủ nhận, cũng không thể xóa bỏ được suy nghĩ trong đầu Khả Khả, cô trầm mặc ngồi bên ghế lái phụ.
Ra đến đường quốc lộ, tốc độ nhanh hơn, tiếng gió gào thét cùng hàng cây bên đường xẹt nhanh qua cửa sổ xe, càng vẽ lên khung cảnh trầm mặc, tức giận trong xe thêm rõ nét. Cho đến khi Chu Đại Tăng nhắc lại lần nữa
" Tôi không sợ cô nhiều chuyện." Đại Tăng nói.
Càng nói càng rối
" Ít nhất cũng cho tôi một lý do, để đội trưởng đại nhân chạy xe đường xa trăm dặm tới đây chẳng lẽ chỉ để đổi nơi hút thuốc thôi sao ?"
Đại Tăng vô tội chớp mắt mấy cái," A đúng rồi, đổi địa điểm thử cảm giác mới, con người hút thuốc ở địa điểm khác càng thêm phấn khích thôi."
Tầm Khả Nhiên liếc lên nhìn anh, giống như một sau giây sau muốn đánh người vậy, nhưng cô vẫn không nhúc nhích.
Đại Tăng nhìn nhìn vẻ mặt cô, bất đắt dĩ thở dài" Khả Khả, cô không hiểu đâu."
" Xin lắng tai nghe."
" Nói thế nào nhỉ, làm pháp y cũng có chút nguy hiểm, trước tiên chỉ là kiểm tra lại các vụ án, sau lại biến thành cô bị thương, tôi sợ cô..." Đại Tăng đột nhiên dừng lại, dường như đang suy nghĩ tìm từ," Sợ chính cô biến bản thân thành người bị hại, trái với kỷ luật tiếp xúc với người nhà nạn nhân"
" Sau đó nói cho bọn họ biết chưa xác định được kẻ tình nghi có phải không?"
Đại Tăng không phủ nhận, một lúc lâu sau mới trầm trầm chậm rãi nói " Khả Khả, có lẽ cô hiểu nhiều vật chứng, biết hiều dấu tích, nhưng cô lại không hiểu lòng người. Tôi không dưới một lần gặp phải tình cảnh vất vả bắt được kẻ tình nghi, rõ ràng chưa xác nhận đã đi báo với người nhà nạn nhân, sau đó họ vừa khóc vừa muốn gặp kẻ tình nghi, cuối cùng phát hiện không đủ chứng cứ..."
Không khí trong xe dường như loãng hơn, nếu bình tĩnh nghĩ, Khả Khả hiểu Chu Đại Tăng là vì muốn tốt cho mình, anh ta lo lắng chính cô bị hại công tư bất phân với người nhà nạn nhân, rồi làm trái với nội quy trong ngành. Nhưng hiện tại Khả Khả không hiểu, cũng không muốn hiểu, cô cảm thấy phẩm chất nghề nghiệp như bị sỉ nhục.
Chu Đại Tăng vẫn đang nói," Con người là sinh vật phức tạp nhất trên thế giới, cho dù người nhà nạn nhân có đáng thương đi nữa, cũng không được tàn nhẫn hại người."
" Chu Đại Tăng, anh nói tôi không hiểu người, là bởi vì anh không hiểu tôi" Tầm Khả Nhiên cắn môi " Phiền anh dừng xe bên đường".
Đại Tăng vẫn tiếp tục lái xe " Nơi này ngoài đường quốc lộ đều là đồng hoang."
" Tôi biết, tôi không mù"
" Khả Khả, đừng làm loạn"
Tầm Khả Nhiên nghe vậy càng thêm tức giận, giống như người oan uổng trước không phải là Chu Đại Tăng. Cô quay người trợn mắt, coi như anh mệnh tốt, trên đời cũng chỉ có người muốn đến chọc giận anh, giống như những người này không có chuyện gì làm giỏi. Thà nói nhảm không bằng hành động.
Tầm Khả Nhiên đưa tay mở cửa xe khi tốc độ xe đang ở một trăm kilomet trên giờ.
Chu Đại Tăng cảm thấy tim mình nhất thời ngừng đập một nhịp, giẫm mạnh một cái lên phanh xe, bánh xe ma sát trên mặt đất phát ra âm thanh bén nhọn, bụi đất mịt mù, xe trên đường quốc lộ nhanh chóng dừng lại.
Khi Khả Khả định thần lại, định mở cửa xuống xe phát hiện cửa xe đã bị khóa, quay đầu nhìn qua với ánh mắt tức giận.
" Cô, cái người này có phải bị bệnh rồi không?" Chu Đại Tăng bắt đầu phát hỏa, trong mắt như lửa đốt " Muốn chết à? Muốn chết thì nói thẳng ra! Mới nói mấy câu đã muốn xuống xe? Thật vô lý!"
" Vô lý." giọng nói Khả Khả lại lãnh đạm như lúc mới quen, " Có ai từng nói với anh Tầm Khả Nhiên tôi là người biết nói phải trái không? Vậy người đó mù rồi."
Đại Tăng muốn mở miệng mắng, trong đầu vòng vo một vòng, quả thật chưa ai từng nói. Cấp trên nói Tầm Khả Nhiên là người trẻ có tài, đồng nghiệp nói cô là người lập dị, đúng là tới giờ chưa ai nói cô hiểu chuyện, biết nói phải trái.
" Mở cửa", kẻ lập dị tài hoa Tầm Khả Nhiên lặp lại lần nữa.
Lửa giận của Đại Tăng lại bừng bừng tăng lên, không nói lời nào móc còng tay, kéo tay Khả Khả còng lên nóc xe.
Tầm Khả Nhiên trợn mắt há miệng nhìn còng tay phát ra âm thanh leng keng, sau đó nghe được két một tiếng, cửa xe mở ra.
Chu Đại Tăng cười trên nỗi đau người khác " Cửa mở rồi, cô muốn xuống xe không?"
Tầm Khả Nhiên kìm nén tức giận đến mặt đỏ rần, quay đầu nhìn về phía trước không nói lời nào.
"Không xuống sao? Không xuống vậy tôi đóng cửa nhé, muốn tôi mở cửa lại không xuống xe, phụ nữ thật phiền toái."
Đại Tăng đóng chặt cửa, tiếp tục lái xe về phía trước, khóe môi nhếch lên nụ cười nhàn nhạt.
Tiểu tử thối, lão tử lại không chỉnh đốn được cô sao.
Đội trưởng cảnh sát hình sự lái xe mà trong lòng dương dương tự đắc sắp nhịn không được bật cười. Người bên cạnh lại ôm bụng, vẻ mặt nhăn nhó, khó chịu nhưng cắn môi sống chết không lên tiếng, đến khi anh cảm thấy bất thường
"Này, không sao chứ?" Đại Tăng hỏi.
Khả Khả cúi đầu lắc lắc, nhưng lại bật lên tiếng khóc thút thít.
Thật là hù dọa người mà, Đại Tăng vội vàng tìm một chỗ thích hợp cho dừng xe lần nữa, tháo còng tay Khả Khả ra, không biết làm sao áy náy hỏi "Này, Tầm Khả Nhiên, cô thế nào rồi? Khó chịu chỗ nào nói ra đừng cúi đầu nữa"
Mẹ nó, không lẽ lão t trêu đùa quá đáng.
Tầm Khả Nhiên không ngẩng đầu, một tay che miệng, dáng vẻ rầu rĩ m cửa xe, chạy nhanh vào bụi cỏ ven đường.
Đại Tăng hóa đá tại chỗ, không lẽ vừa rồi cô ấy xuống xe là muốn đi vệ sinh, lại bị mình hiểu lầm còng tay lại, nghĩ vậy, anh liền cảm thấy áy náy. Trái phải không có ai, Đại Tăng nhảy xuống xe, cũng không đóng cửa, dù sao ai dám động vào xe cảnh sát ch. Đi mấy bước tới bụi cỏ, dè dặt gọi tên Khả Khả, sẽ không xảy ra chuyện gì ch?
Đột nhiên phía sau lưng vang lên tiếng động cơ quen thuộc. Đại Tăng quay đầu lại, phát hiện xe cảnh sát đã chạy, anh ta sửng sốt một giây, kịp phản ứng trong nháy mắt.
Bị giỡn rồi!
Nha đầu chết tiệt dụ mình xuống xe sau đó nhân cơ hội lái xe đi...cái này, cô sao lại vô lý như vậy.
Chu Đại Tăng đứng tại chỗ ngửa mặt lên trời th dài một tiếng, làm cảnh sát hình s nhiều năm như vậy, chưa bao gi nghĩ tới có một ngày sẽ bị tiểu nha đầu đùa giỡn.
Xe cảnh sát chạy không tới trăm mét lại quay lại.
Đại Tăng cảm thấy tất cả áy náy t nước biến thành dầu, đốt lửa hừng hực, tiểu t hỗn láo, không nên so đo với tiểu nhân, một bên Đại Tăng an ủi mình, tiểu nhân khó dạy dỗ, đàn bà cũng khó dạy dỗ, một bên hít th sâu bước nhanh về phía trước, định đuổi kịp chỗ xe cảnh sát đỗ, tr về cục sẽ mắng cô ta.
Còn chưa đến mười mét nữa, tiếng động cơ lại vang lên lần nữa, Đại Tăng đầy một bụng lửa giận mắt thấy xe đã xa hai trăm mét.
Đột nhiên anh bắt đầu hiểu trên thế giới tồn tại cái gọi là cảm xúc mạnh mẽ muốn giết người, có lúc có vài người thật muốn đâm cho hai dao mới bình tâm lại được.
Chu Đại Tăng trong lòng mặc niệm một trăm lần đàn ông tốt không đấu với phụ n, người ln không chấp với trẻ con, đi tới bên xe, hung hăng th mạnh mấy hơi , xong mới m xe ngồi vào ghế lái, hắn s  mình vừa vào xong không kiềm được bóp chết Khả Khả.
Khả Khả đang ngồi kế bên ghế lái, mặt vô tội ném đồ ra ngoài cửa sổ. Đại Tăng định thần nhìn lại mi biết là thuốc lá của mình.
Một điếu, hai điếu, ba điếu.... Sau đó quay đầu, vẻ mặt đầy kinh ngạc, ai nha đội trưởng Chu anh vừa mới đi đâu vậy.
Chu Đại Tăng hít th sâu, kiềm chế bản thân.
Đội trưởng Chu sao vậy? Ho suyễn sao?  Hay là anh thích ngửi mùi đất trên đường chạy xe?....Khả Khả mặt đầy vẻ vô tội.
Đại Tăng nín nhịn đến gân xanh trên mặt như sắp rút ra, xoay người nhanh như chớp không kịp bịt tai, lại đem tay phải của Khả Khả còng lên nóc xe.
Con nhỏ vô sỉ này, Đại Tăng thấy mình thật ác miệng, khởi động xe.
Tầm Khả Nhiên quơ quơ tay bị còng, nhìn còng tay sáng loáng đột nhiên phì một tiếng cười ra tiếng, thật giống như m ra dòng nước, không nhịn lại được nữa, càng cười càng lớn tiếng.
Đại Tăng nghẹn cổ, miệng lầm bầm, còn cười nữa khi tr về tôi sẽ đem cô vào trại tạm giam luôn!.
Khả Khả vẫn cười, anh còn là đội trưởng cảnh sát hình s sao, haha, chơi thua liền đem nhốt người, không có tiền đồ hahahahaha....
Chơi chơi em gái cô đấy! Đội trưởng cảnh sát mà cô cũng dám chơi. Một tay Đại Tăng lái xe, một tay đưa sang bóp mặt Khả Khả, còn cười nữa!
Ha ha ha, ai nha bóp mặt có tính là quấy rối không ha ha tôi phải đến chỗ cục trưởng tố cáo anh muốn tìm thú vui liền phát rồ ra tay với đồng nghiệp hahaha...
Chu Đại Tăng bực bội, đây là người gì vậy? Tầm Khả Nhiên không biết có người nào từng nói cô là tên biến thái chưa?
Khả Khả hơi ngừng cười, ngẹo đầu giống như suy nghĩ một chút," Người đuổi phía sau xe cảnh sát không có tư cách nói tôi, hahahaha...."
Chu Đại Tăng trong lòng tc giận, lại như bị lây nhiễm tiếng cười bên cạnh, không t chủ được bật cười, biểu hiện trên mặt thật khó coi.
" Đội trưởng Chu, mời tôi ăn cơm đi".
" Nằm mơ đi".
" Nếu không tôi đem chuyện anh quấy rối tôi đến cục loan tin, đến lúc đó cắt tiền thưởng là nhẹ đấy"
" H, không bằng không chứng."
" Chúng ta vừa đi qua một trạm thu phí cao tốc đấy"
" Vậy thì sao?"
" Đem đến cho sư huynh đội cảnh sát giao thông tất cả hình ảnh vụ án Từ Lệ hôm nay."
"...Cô muốn ăn gì?"
"Ha ha ha ha.."
" Đủ rồi!"
Đã bắt được người muốn hủy thi thể T Lệ, nhưng thẩm vấn lại gặp khó khăn, người đàn ông này đã công tác đội bảo vệ được 3 năm, đã sớm biết chút ít kỹ xảo thẩm vấn của đội cảnh sát hình s, căn bản không có tác dụng, suốt hai ngày liền không hé răng câu nào.
Đại Tăng gọi Khả Khả đến, mời cô cùng đối chất với người đàn ông tên Uông Dịch Phong, đêm đó có phải khuôn mặt này? Có phải tay này? Có phải người đàn ông này?
Khả Khả cười nhạt, cần gì phải nhìn? Tôi còn gi nguyên dấu vân tay trên điện thoại đêm đó, dấu vân tay trên khóa cửa bị nạy, còn có vết thương cổ tay bị tôi cào, lấy một sợi tóc của người này làm xét nghiệm DNA so sánh là có thể đưa hắn đến Viện Kiểm Soát rồi. Muốn biết vết thương trên người T Lệ có phải do hắn gây ra không chỉ cần đem hắn nhốt cùng với T Lệ trong một phòng, tôi tin rằng T Lệ mặc dù đã bắt đầu thối rữa nhưng vẫn có thể cùng hắn đối chất.
Uông Dịch Phong có chút run s.
Đại Tăng lanh mắt nhìn thấy, cười nhạt một cái.
" À đúng rồi" Khả Khả lại nói thêm " Đến bây gi mắt T Lệ vẫn còn m, làm thế nào cũng không chịu khép lại, hai mắt như vậy chỉ nhìn chằm chằm trước mặt....." Khả Khả lặng lẽ vòng ra sau lưng Uông Dịch Phong, " Quỷ n chết oan rất cô đơn nha...."

Uông Dịch Phong nắm chặt hai tay đến mc các khớp xương cũng phát ra tiếng kêu nhưng hắn trước sau đều không nói lời nào. Thật ra hù dọa hắn như vậy cũng không có kết quả gì, có gan ban đêm dám vào phòng gi xác một mình, người đàn ông khi đối mặt với s hù dọa này cùng lắm cũng chỉ nắm chặt hai tay.

Chợt Khả Khả t sau lưng hắn rút ra một nắm tóc.

" Aaaa“ trong phòng thẩm vấn phát ra một tiếng thét thảm thiết.
Đại Tăng không nhịn được cười, Khả Khả ngẩng mặt đi ra ngoài.
Đại Tăng đuổi theo " Khả Khả, này! Gọi cô đấy cái đồ vô sỉ này."
Khả Khả quay đầu nhìn anh " Chu đội trưởng sao thế, anh còn muốn đuổi theo xe cảnh sát rèn luyện thân thể sao?"
Đại Tăng lên tiếng đáp lại, sắc mặt trầm xuống, liếc liếc ngang dọc xem có ai nghe không " Tôi cảnh cáo cô đừng nhắc lại chuyện này nữa, không phải tôi đã mời cô ăn cơm rồi sao?"
Khả Khả tinh nghịch liếm môi một cái “ Xin cảm ơn!"
Đại Tăng bật cười " Tốt nhất cô nên nhanh chóng giám định dấu vân tay, tên này gan lớn , thẩm tra s sẽ bị trì hoãn"
Khả Khả mỉm cười " Nếu đến tối hắn còn không chịu khai, anh c tìm một cái máy ghi âm, lén lén phát tiếng đàn bà khóc, mà phải là loại giọng khóc tỉ tê, đứt quãng, sau đó tất cả mọi người giả bộ không nghe thấy, chỉ có hắn nghe thấy."

Đại Tăng toát mồ hôi lạnh, chiêu này thật nham hiểm" Hắn dám trộm thi thể, chưa chắc đã có hiệu quả."

" Tôi biết" Khả Khả nói.
Đại Tăng hiểu ra, à cô muốn hù dọa hắn thôi, đúng không ? Nhìn qua chỗ cô bị hắn bóp cổ, đội trưởng c đứng như vậy không chịu đi. Khả Khả liền hỏi anh còn có chuyện gì không ?
Đại Tăng im lặng một lúc “ ... Mặc dù đã bắt được người rồi nhưng cô vẫn nên cẩn thận một chút, bây gi vẫn chưa xác định được hắn có đồng bọn hay không.
" Vậy tôi có thể xin một người bảo vệ không ?" Khả Khả nháy mắt mấy cái hỏi
" Bảo vệ?"
" Tôi muốn Tiểu Bạch" Khả Khả tiếp tục chớp mắt.
" Tại sao lại là Tiểu Bạch?" Sắc mặt Đại Tăng hơi đen lại
" Bởi vì Tiểu Bạch chơi rất vui" Khả Khả cười ngọt, nhất là lúc anh ta bị hù dọa.
"... Không được, trong đội không đủ nhân viên, cô gặp phải chuyện gì lập tức gọi điện cho tôi là được" nói xong Đại Tăng xoay người rời đi.

Khả Khả nhìn dáng vẻ Đại Tăng dùng sức đạp đất rời đi, lắc đầu cười cười, thật hẹp hòi, chỉ muốn mượn anh bạn nhỏ đẹp trai chơi đùa chút thôi mà.

Ban đêm, ánh đèn nê ông một con phố bày đồ ăn lập lòe lấp lánh, Hạ Hà Nguyên đi gần đến một tiệm lẩu, nhìn thấy Khả Khả ngủ gục trên bàn, liền cười đi tới. Khả Khả t t quay đầu lại, trên mặt vẫn còn mơ màng.
" Này, xảy ra chuyện gì vậy, sao sắc mặt em như người chết vậy" Hạ Hà Nguyên cau mày.
Khả Khả xoa xoa mặt " Đàn anh, em e rằng không có cách nào trả lại thi thể T Lệ cho anh được."
Hạ Hà Nguyên sửng sốt " Sao lại nói vậy?"
Khả Khả qua loa kể lại một lần nữa cho Hạ Hà Nguyên nghe  chuyện phòng thí nghiệm và chuyện mình bị tấn công.
" Sau đó thì sao, bên đội cảnh sát hình s các em định lập án điều tra à?" Hạ Hà Nguyên gọi phục vụ gọi món xong mới nói.
" Ch tên Uông Dịch Phong bọn em bắt được khai ra sự thật tại sao nhiều lần hắn muốn ngăn cản nghiệm thi thể T Lệ, chỉ s cũng phải lập án."
" ... nói như vậy là vụ T Lệ không chỉ là tai nạn giao thông mà trước lúc đó còn xảy ra những chuyện khác đúng không?"
Khả Khả không lên tiếng.

Nồi lẩu bắt đầu sôi trào, mùi thơm t đáy nồi cùng hơi nóng bốc lên, lượn l sương mù.

" Này, tiểu quỷ, có gì c nói thẳng ra đi" Nhìn qua làn sương mù, Hạ Hà Nguyên nhận ra người đối diện có chút do d.

" Có một ngày, em nằm mơ..." Khả Khả nhìn chằm chằm làn sương mù rối rắm trước mặt t t nói " Trong mơ em đứng bên lề đường, đèn đường tối m, quần áo trên người em rách nát te tua không chịu được, gần như không che kín được thân thể, hai tay em ôm lấy thân thể mình, mỗi bước đi phía dười đều đang rỉ máu...."

Hạ Hà Nguyên sững s nhìn Khả Khả.

" Trước mắt đều m nhạt không rõ nhưng con tim lại cảm nhận rất rõ ràng, s tức giận đó..."
Khả Khả nhắm mắt lại trầm mặc, Hạ Hà Nguyên gắp thịt dê bỏ vào nồi lẩu, xung quanh tiếng cười, tiếng mời rượu chúc rượu bên tai không rứt, bàn bên này lại có vẻ yên ắng.
" Sau đó thế nào ?" Hạ Hà Nguyên lại hỏi.
" Sau đó hả?" Khả Khả ngước lên nhìn Hạ Hà Nguyên " ... Sau đó em liền bị tiếng đồng hồ báo thức đánh thức."
Hạ Hà Nguyên há miệng, muốn nói gì đó nhưng lại không nói được gì.
Khả Khả bắt đầu động đũa " Em biết anh muốn nói gì, anh muốn nói em tiếp xúc với thi thể T Lệ lâu nên bị ảnh hưởng đến giấc mơ thậm chí còn sinh ra ảo giác, nhưng lúc giấc mơ này xuất hiện, thi thể T Lệ mới được mấy người kia đưa về phòng khám nghiệm của em, em còn xem báo cáo tình hình t cấp dưới của anh, ngay cả túi chứa xác em cũng chưa m liền cho vào tủ đông lạnh luôn, định đến ngày th hai mới  làm kiểm tra"
Khả Khả nhìn thẳng Hạ Hà Nguyên " Lúc gặp giấc mơ này em còn chưa gặp qua T Lệ".
Hạ Hà Nguyên khuấy đũa trong nồi lẩu , cau mày " Tiểu Nhiên, em muốn nói gì?"
" Anh còn nh lời thầy đã nói không, phương pháp y học này, một chút manh mối, sẽ khiến ta không t chủ được mà thay thế vào suy nghĩ của mình,  làm cho vượt qua phạm vi chú ý nghề nghiệp."

" Anh nh, nhưng thầy có giải thích thêm  là tình trạng như vậy rất nguy hiểm."

Khả Khả cúi đầu nhìn bát của mình.
" Tiểu Nhiên, rất nguy hiểm, em hiểu không?"
" Em biết, em cũng không mất trí, em cũng không bị quỷ nhập hồn làm loạn mà cúng bảy ngày, em rất tỉnh táo, lúc đi học xe đạp của anh bị tháo hết hơi đều là do em làm "
Hạ Hà Nguyên sửng sốt hai giây, giận d trợn mắt " Quả nhiên là do nha đầu chết tiệt này làm! Em nha lúc đó còn không thừa nhận, hại anh đây bị chửi, em em ..."
Khả Khả cười khanh khách " Đừng nóng giận mà, hảo hán không nhắc đến chuyện năm đó nha "
Hạ Hà Nguyên th dài, d khóc d cười.

" Em chỉ muốn nói em rất tỉnh táo, cũng biết rõ mình đang làm gì, có điều em muốn hỏi anh một chút, nếu như chỉ là bởi vì trực giác của em, anh sẽ tin em ch, đàn anh?"
Hạ Hà Nguyên cười khổ " Em nha, càng ngày càng giảo hoạt... Tin! Anh đây hồi năm năm trước quen biết em liền bị em trêu tới trêu lui, lần đó không tin em sao? Lần này em lại muốn cái gì hả? Nói! Nói xong rồi ăn, ăn xong rồi nhanh nhanh biến đi cho anh!"
Khả Khả cười càng vui vẻ " Đàn anh, anh thật hiểu em, anh đem tất cả vật chứng liên quan đến T Lệ giao ra đây đi "
"... Vậy bữa này em mời khách!"
" Ôi ôi ... đàn anh.. em không mang tiền..." Sắc mặt Tầm Khả Nhiên lập tc trở lên thê thảm, nước mắt lưng tròng.
Hạ Hà Nguyên trợn trắng mắt, đánh giá : Đồ yêu nghiệt!


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét