





--DONATE cho Lạc Hồn Cốc có kinh phí duy trì và ra thêm nhiều truyện hay nữa nhé:
-- STK: 3540102785008
Chủ tài khoản: Nguyễn Thế Vinh. Chi nhánh ngân hàng Quân đội MB, TP Việt Trì - tỉnh Phú Thọ
Hoăc ví MOMO : 0869644169; Paypal: vinh.vnp@gmail.com
👉 Group Facebook của Lạc Hồn Cốc
👉 Diễn đàn Lạc Hồn Cốc
-- STK: 3540102785008
Chủ tài khoản: Nguyễn Thế Vinh. Chi nhánh ngân hàng Quân đội MB, TP Việt Trì - tỉnh Phú Thọ
Hoăc ví MOMO : 0869644169; Paypal: vinh.vnp@gmail.com
👉 Group Facebook của Lạc Hồn Cốc
👉 Diễn đàn Lạc Hồn Cốc
Chương mười ba: Ma Ni bảo
thạch
1
Tôi phát hiện càng tới gần bức
bích hoạ trong Mật chú phục ma điện, ác tâm trong lòng càng lớn, cả toà đại điện
giống như một ống chuyển kinh khổng lồ đang không ngừng lay động, giống như tiếng
tụng niệm của vô số cao tăng đang vọng lại, dồn ép "Ma tính" trong tâm
người ra ngoài!
Tâm ma của Răng Vàng do lòng
tham mà tạo, gã hận không thể lập tức trèo lên đài, mở quan tài, móc minh khí, tháo
minh nguyệt châu trên bích hoạ xuống, vì vậy nên quên cả sống chết, miệng lầm bầm,
cắn răng nghiến lợi nói quốc bảo Tây Hạ trong Mật chú phục ma điện chỉ được
phép là của riêng gã, người khác bất kể là ai cũng từng mơ động tới. Giống như
Hít-le, nghĩ rằng toàn bộ thế giới là của hắn!
Tuyền Béo đi sau cùng, tình
hình có khá hơn một chút, nhưng thằng quỷ này cũng đã động sát tâm, luôn miệng
oán trách Răng Vàng đụng đến nồi cơm nhà cậu ta, thất tín bội nghĩa, gào thét
quyết phải bẻ gãy cổ Răng Vàng mới chịu.
Tôi cảm nhận được mỗi bước tiến
về phía trước là một bước không thể đè nén "tâm ma" này xuống được, vội
vàng lùi lại mấy bậc thang, thầm nghĩ: "Chúng ta đã bị bích hoạ trong Mật
chú phục ma điện này lừa rồi, có lẽ thứ có thể biến người sống thành quỷ ở đây
căn bản không phải là bức bích hoạ của Phục ma Thiên tôn, kia, thậm chí trong
sách vàng Tây Hạ cũng không hề nhắc tới bích hoạ. Có lẽ sở dĩ chỗ này được gọi
là Mật chú phục ma điện, ý ám chỉ thực sự đó chính là dùng "mật chú" để phục
hồi ma tính. Hình vẽ cuối cùng trong cuốn sách vàng Tây Hạ kia, bên cạnh quan
tài có hai con quỷ không mặt, chỉ có hai mắt đó dường như ám chỉ những người muốn tìm đến với quan quách, phải dùng cặp mắt để tiếp cận chân tướng, chứ không hề giống
như truyền thuyết nói rằng bất kỳ ai vừa thấy bích hoạ liền biến thành ác quỷ.
Nghĩ tới đây, đầu óc tôi tôi
giống như giữa lúc đang bị mây đen che kín bỗng có một tia chớp vạch ngang trời,
thông suốt hết cả.
Tuyền Béo nói:
"Lão Hồ, có lên nổi không?
Nếu không dám, chúng ta quay xuống làm một mẻ cá chết lưới rách với bọn chúng
luôn, giết được một là hòa vốn, được hai tên là có lời!"
Tôi nói:
"Đợi một chút, hình như
tôi đã phát hiện ra bí mật của Mật chú phục ma điện rồi!"
Răng Vàng đang tuyệt vọng, vừa
nghe thấy tôi nói vậy, giống như chết đuối vớ được cọc, vội vàng nói:
"Lời đồn đại quả thật
không sai, Hồ gia của chúng ta ấy mà, hào quang che phủ, mây tím vờn quanh,
đúng là không thèm làm thần dân của thiên tử, cũng không thèm làm bạn hữu của
chư hầu, chính là tuyệt phẩm cao nhân...."
Tuyền Béo nói:
"Thằng khốn Răng Vàng này,
nói thêm một câu nữa, ông ném thẳng mi xuống dưới bây giờ!"
Ngọc Diện Hồ Ly ở phía dưới
không chờ nổi nữa, vừa giương súng trường lên vừa hét lớn:
"Họ Hồ kia, có lên hay
không?"
Vừa nói vừa bóp cò, "pằng"
một nhát, đạn lướt “vèo” một cái qua đỉnh đầu tôi.
Tôi nói:
"Em gái! Hoá ra em cũng
không nỡ bắn trúng đầu anh sao, em cho bọn anh thêm chút thời gian, các anh còn
chưa trăng trối xong!"
Tuyền Béo bảo tôi:
"Thằng quỷ anh chắc chắn
có gian tình với nó, nếu không sao nó không cho anh một phát kẹo đồng đi chầu âm phủ luôn?
Lại còn "hạ súng lưu tình", quả thật cái chữ "tình" này cũng
làm được nhiều trò trống ra phết!"
Răng Vàng nghe được trợn mắt
nói:
"Á? Lão Hồ, anh lại vợt
được một mối sao?"
Tuyền Béo nói:
"Răng Vàng, anh còn không
biết hả? Nhân lúc chưa chết, tôi phải vạch trần toàn bộ cái sự tích chói lọi
này của hắn."
Gân xanh trên trán tôi giật
không ngừng, giờ phút này, tình cảnh chúng tôi quả thật giống như ngàn cân treo
sợi tóc, khác nào dẫm trên băng mỏng, một bước đi nhầm, hài cốt cũng không còn.
Phía sau lưng thì đang có mấy khẩu súng lăm le nhắm vào, bên cạnh lại có hai
cái đống thành công không có thất bại có thừa này, đã chẳng giúp được cái gì
thì chớ, còn chút sức lực cũng cố tình mang ra quấy rối tôi, đổ thêm dầu vào lửa.
Tôi chưa từng có cảm giác cô độc, tuyệt vọng như vậy, khổ nhọc lắm mới
nghĩ được chút manh mối, lại bị hai tên này chen vào phá quấy, không làm sao tập
trung được.
Tôi vội khống chế tâm trạng,
tiếp tục nghĩ tiếp manh mối vừa rồi, nếu quả thực tác nhân để Mật chú phục ma
điện biến người thành quỷ chính là thứ gọi là "mật chú" kia, vậy thì
"mật chú" này đến từ đâu? Nó có phải là âm thanh không? Nếu nói nó là tiếng tụng
niệm rền vang khiến cho cả toà đại điện này quay cuồng giống như ống chuyển
kinh, vậy thì tại sao bịt tai lại rồi mà vẫn nghe thấy được?
Tiếng ong ong giống như một ống
chuyển kinh khổng lồ đang xoay chuyển từ bốn phương tám hướng vọng tới đó càng
tiến đến gần thạch đài lại càng lớn. Có điều Mật chú phục ma điện nằm sâu trong
lòng núi, người ở bên trong có thể cảm nhận, bên trong này không hề có gió lưu
thông, vậy tiếng vang lớn như vậy rốt cuộc từ đâu mà tới?
Nếu quả thực là bịt kín tai vẫn
không thể ngăn được tiếng vang rền rã này, vậy thì chắc chắn là "mật
chú" này không đơn giản chỉ là "tiếng vang" bình thường. Trong đại
điện có hàng ngàn hàng vạn đầu lâu của những người tu hành theo chú thuật, chẳng
lẽ tiếng vang kia là do những vong hồn này đang ra sức niệm pháp chú sao?
Tôi hỏi Tuyền Béo với Răng
Vàng: "Các anh có biết "mật chú" là gì không?" Câu này chủ
yếu là muốn hỏi Răng Vàng, Tuyền Béo đầu đất căn bản có hỏi cũng bằng thừa, nhưng dù sao vẫn
phải chừa lại chút mặt mũi cho cậu ta.
Răng Vàng nói, nhiều năm trước
gã có từng nghe qua về loại thuyết pháp này, nhưng quả thực định nghĩa "mật
chú" là gì thì gã cũng không biết phải nói thế nào, bảo: "Hình như là
một loại chú chi chít, dày đặc chữ?"
Tôi nói: " Mẹ kiếp! Nói vậy
khác mẹ gì không nói, tôi nói thật, tôi nghĩ thứ biến người biến thành quỷ
trong Mật chú phục ma điện không phải là bức bích hoạ kia, mà chính là cái loại âm thanh
rền vang giống như lời niệm chú ấy."
Kết cấu cung điện trong lòng
núi đã khuếch đại làm cho tiếng vang vọng đó lớn lên gấp nhiều lần, càng lên
cao, tiếng vang càng lớn. Có điều loại âm thanh này dường như vừa thực lại vừa ảo
vậy nên có bịt tai lại cũng vô ích. Nếu muốn sống, phải tìm ra được khởi nguồn của
mật chú này.
Tuyền Béo nói: "Hai anh
nghĩ cả ngày cũng chẳng ra được cái mẹ gì, đúng là đầu đất, thử nghĩ xem
"mật chú" là cái gì, là tên gọi tắt của lời chú bí mật, chỉ có điều
không biết cái lời chú bí mật đó là cái khỉ mốc gì?"
Răng Vàng nói: "Lão mập nói
thử xem lời chú bí mật đó là thế nào?"
Tuyền Béo nói: "Có biết
cũng không nói cho tên lừa thầy phản bạn nhà anh, nói cho anh rồi thì còn quái
gì là lời chú bí mật nữa? Không nói ra mới giữ được bí mật chứ!"
Tôi vừa nghe thấy mấy lời ba
hoa của Tuyền Béo chợt vỡ ra, quả đúng như vậy. Trước kia tôi từng nghe nhà sư trên
núi Côn Lôn nói qua, vậy mà qua nhiều năm đã quên mất, lời chú bí mật chính là
lời chú niệm thầm trong lòng. Nếu nói như vậy thì trong điện này, ai là người
đang thầm niệm chú đây? Lại còn dùng mật chú này để ám vào chúng tôi?
Răng Vàng nói: "Lão Hồ, anh
nói trúng phóc, trong đại điện này nhiều đầu lâu người tu hành theo chú thuật
như vậy, làm sao mà không có ma quỷ lộng hành cho được. Thảo nào từ lúc vào đây
tôi luôn cảm giác gió lạnh cuồn cuộn, gai hết cả người. Chúng ta không nhìn thấy
thôi chứ chỗ này không chừng có cả ổ yêu ma quỷ quái cũng nên!"
2
Tuyền Béo nói: "Bố láo,
toàn nói lung tung, quỷ mà còn niệm chú được à? Sao không tự niệm chú siêu độ
mình đi?"
Đúng lúc đó, mấy con sóc bay
đang đu ngược trên đỉnh hầm mộ ngửi thấy mùi máu tanh bên dưới liền lao vào bụng
người chết, tranh nhau rỉa.
Năm tên Khuếch Nhĩ Khách còn sống
thấy thi thể của đồng đội bị sóc sâu xé liền vừa chửi rủa, vừa khua khoắng đao
đuôi cá đuổi lũ sóc bay đi. Lũ sóc bay giật mình, bung cánh bay loạn trong điện.
Có hai con bay tới trước bức bích hoạ, nhưng liền giống như va phải thứ gì đó vô
hình trên vách đá, rơi thẳng xuống dưới đài đá, thành một đống máu thịt bầy nhầy
rồi mà cái miệng đầy răng nhọn vẫn há ra gặm nhấm hồi lâu mới chết hẳn.
Sườn dốc của pháp đài nơi ba
người chúng tôi đang đứng chia thành hai phần, đám Ngọc Diện Hồ Ly đứng ở phần
đáy thấy con sóc bay chết quá kinh dị, vô cùng sợ hãi.
Tuyền Béo nói: "Không phải
sóc bay cũng bị "mật chú" doạ chết chứ?"
Tôi thầm nghĩ: "Nếu nói
con người có tâm ma, "mật chú" trong điện này có thể giải phóng tâm
ma, khiến cho người biến thành ác quỷ, vậy thì sóc bay làm sao cũng hiểu được
"mật chú" chứ, cũng giải phóng được tâm ma chứ? Thì ra nãy giờ chúng
tôi đã lạc đường, mật chú thực ra vốn không phải là lời chú bí mật gì đó!"
Thứ mật chú khủng bố này chắc
chắn không phải là pháp chú của người tu hành, pháp chú có thể tác động tới nội
tâm con người nhưng không thể tác động tới sóc bay được. Thứ dồn người ta vào
chỗ chết chỉ là tiếng vang vọng không rõ nguồn gốc kia trong Mật chú phục ma điện này mà thôi!
Tiếng vang giống như ống chuyển
kinh khổng lồ đang xoay vòng chuyển động lại giống như pháp chú của vô số người
chấp chú tu hành, rền rã như sóng biển dâng trào, tại sao lại xuất hiện tại nơi
địa cung vốn dĩ đáng lẽ ra không thể tồn tại bất kỳ loại âm thanh gì thế này?
Đang lúc đường cùng, tôi chợt
nhớ Shirley Dương từng nhắc, cho dù là trong mộ thất âm u tĩnh mịch nhưng cũng
không phải là không thể có "tiếng vang". Từ cổ xưa cho tới tương lai
vô tận, trên trái đất này vẫn luôn có một loại tiếng động tồn tại.
Chúng ta không nghe được,
không có nghĩa là không có, đó là loại âm thanh của trái đất trong
quá trình tự xoay quanh trục vọng lại, chỉ có điều trải qua hàng tỉ năm chuyển
động, con người cùng vạn vật đều đã thích ứng được với loại âm thanh và rung động
này, nên đã bỏ qua nó.
Tiếng rền rã như tiếng sóng biển
dâng trào trong Mật chú phục ma điện xuất hiện là bởi địa hình và cấu trúc của
toà kiến trúc này đã khuếch đại loại tiếng
vang đó. Bất kì ai cũng không thể chịu được tần suất của âm thanh này cho nên đã
biến thành ác quỷ, mấy con sóc bay kia cũng vì thế mà mất mạng!
Trong phong thuỷ âm dương ngày
xưa cũng từng ghi lại điều này, nó được gọi là "Long minh", là do
long khí tụ hợp mà thành. Hình thế của địa cung Tây Hạ là "cửu long chiếu
nguyệt", Tầm long quyết có nói: "Tầm long, trước tiên phải tìm được
Long huyệt, long mạch ngàn dặm chỉ có một huyệt, nếu là cửu long cùng tụ về một
huyệt, chắc chắn sẽ có điểm cửu long tụ hội."
Tôi đứng trên pháp đài cao
nhìn xuống, dùng thuật phân kim định huyệt* nhìn khắp xung quanh, Mật chú phục
ma điện chính là Long huyệt, huyệt dựa theo Long mà hình thành nội khí, Long dựa
theo nước mà thành ngoại khí, chính là đám đầu lâu lổn nhổn nhô ra kia đã phá hỏng
hình thế "cửu long quy nhất" này, đồng thời hàng vạn đầu lâu chi chít
trong Mật chú phục ma điện đã sinh ra cộng hưởng khuếch trương tiếng vọng, chỉ còn
cách phá hỏng những đầu lâu ở vị trí kia mới có thể phá bỏ được loại "mật
chú" khủng khiếp này.
* Phân kim
định huyệt: Một phép xem hướng núi, tâm cổng, tâm cửa dựa trên la bàn phong thuỷ.
Tôi dùng đèn pin mắt sói chiếu vào từng cái đầu lâu để Ngọc Diện Hồ Ly ở phía dưới dùng súng trường bắn
phá. Đầu lâu của người chấp chú tu hành nằm rải rác khắp nơi trên mặt đất địa
cung, trên cửa điện, pháp đài, hai bên bích hoạ lớn kia cũng có, vị trí vô cùng
kín đáo. Có điều Mô kim hiệu uý tầm long định huyệt, trăm lần không sai một. Vừa
bắn nát những đầu lâu ở vị trí này, chúng tôi lại tiếp tục theo bậc thang leo
lên, phát hiện tiếng vang như ống chuyển kinh khổng lồ đang xoay vòng kia bắt đầu
yếu dần. Có điều âm thanh trước bức bích hoạ Phục ma Thiên tôn kia vẫn tồn tại,
tôi lại dùng thuật phân kim định huyệt xem lại, hẳn là vẫn còn một cái đầu lâu
nằm trong quan quách trên pháp đài này, nếu không phá nát cái đầu lâu này thì vẫn
không có cách nào lấy được Minh nguyệt châu trong miệng Phục ma Thiên tôn.
Ngọc Diện Hồ Ly thấy ba người
chúng tôi ở trên pháp đài, cô ta dẫn thủ hạ lên được nửa pháp đài thì dừng lại,
không lên tiếp nữa, ra hiệu cho chúng tôi mở quan quách ra, đề phòng biến cố
phát sinh.
Tôi cùng Tuyền Béo, Răng Vàng chửi
thầm trong bụng, đây chẳng phải là mang chúng tôi ra làm bia đỡ đạn sao, có điều
đứng dưới mái nhà thấp, không thể không cúi đầu. Ba người ngẩng đầu nhìn phía
trước, Phục ma thiên tôn giữ bảy món pháp bảo thoáng trông vô cùng đáng sợ. Trên
pháp đài có một chiếc quan tài gỗ tọa trên đó, trọn một gốc gỗ lim lớn bằng hai cánh tay
người ôm, vỏ cây còn chưa lột, ở giữa khoét hình người, sau khi đặt tử thi vào
lại lấy phần thân cây kia đậy lại, dùng hai chiếc kim cô lớn cố định hai đầu,
trên kim cô vẽ hình tê giác một sừng, tổng cộng có chín con, mỗi đầu có các
khuyên sắt lớn, dùng một dây xích to cột trên quan tài.
Mặc dù tôi chưa từng nhìn thấy quan
quách trong cổ mộ Tây Hạ bao giờ nhưng nghĩ bụng chắc cũng không giống như thế
này, tôi hỏi Răng Vàng:
"Trông thấy bao giờ
chưa?"
Răng Vàng lắc đầu, chỉ bảo:
"Quái dị, nữ nhân trong
quan tài gỗ từ biển trôi tới sao?"
Tôi hỏi Răng Vàng:
"Từ biển tới? Sao lại nói
như vậy?”
Răng Vàng nói:
"Hoa văn tê giác một sừng
trên cái vòng kim cô kia là hải tê (tê giác biển), là thú trị thuỷ."
Tuyền Béo nói:
"Xung quanh Tây Hạ không
có biển, có lẽ là nữ thi đó nổi lên từ dòng sông!"
Răng Vàng nói:
"Ở lòng sông nổi lên thì
không dùng hải tê, phải dùng hà tê (tê giác sông)..."
Tôi hỏi Răng Vàng:
"Hải tê là thế nào? Hà tê
là thế nào?"
Răng Vàng bảo:
"Hà tê có hai sừng, hải
tê chỉ có một cái, cả hai đều là thú trị thuỷ."
Tôi thầm nghĩ: "Tây hạ
xây một tòa địa cung quy mô lớn như vậy, lại còn công phu dùng mật chú để phong
ấn nữ thi trong chiếc quan tài gỗ này, chẳng lẽ ngay cả hoa văn trên kim cô cũng
làm nhầm sao?"
Có điều đến cả Tuyền Béo cũng
biết Tây Hạ nằm ở khu vực hành lang phía Tây, không có biển, tôi lại hỏi Răng
Vàng:
"Việc quan tài gỗ được
trang trí bằng hình thú trị thuỷ có thể giải thích được không?"
Răng Vàng nói:
"Thú trị thuỷ thực ra
cũng không phải dùng để trấn thuỷ, xưa kia thường xuyên xảy ra lụt lội hạn hán,
hạn hán cũng thế mà lũ lụt cũng thế, lương dân gặp phải cái nào cũng vô cùng khốn
khổ. Theo truyền thuyết cổ xưa, tê giác có thể lên trời, xuống nước, có thể
hàng phục giao long, có điều dùng tê giác làm hoa văn trang trí quan tài thì quả
thật hiếm thấy. Trừ khi người nằm trong quan tài này.... là kẻ hưng phong tác
lãng*."
*Hưng phong
tác lãng: Làm mưa làm gió, thường chỉ những hoạt động phá hoại.
Tuyền Béo nói:
"Hưng phong thì chưa biết
nhưng kẻ nằm trong đó quả thật là quá lãng* rồi. Anh xem tư lệnh Hồ của chúng
ta còn bị nàng ta làm cho thần hồn điên đảo, hai mắt cứ dán cả vào đó! Tôi nói
này lão Hồ, anh tỉnh táo lại chút đi, đừng có đâm đầu vào quan tài đấy!"
*Lãng:
Phóng đãng
Tôi đang nghĩ tới ác mộng lúc ở
địa cung, gương mặt nữ thi trong quan tài bị chia làm hai nửa, một bên là Shirley Dương, một bên là Ngọc Diện Hồ Ly,
liệu đó có phải là điềm báo không? Nhớ tới
điều này, tôi không thể không khiếp đảm, chỉ lo ác mộng kia biến thành sự thật.
Có điều nghĩ lại, làm sao có thể có chuyện đó? Tình cảnh chúng tôi bây giờ đã vô
cùng nguy hiểm rồi, quả thực không cần tự mình dọa mình nữa. Trong lúc phân tâm cũng
không nghe được lời Tuyền Béo nói.
Tuyền Béo nói:
"Anh đừng có mà lẩm bà lầm bẩm nữa, mau mở quan tài, xem thử mẻ bánh chưng này rốt cuộc là người hay là
yêu quái, thuận tay móc luôn vài món minh khí, lại khẩy Minh nguyệt châu trên bích
hoạ kia luôn. Lấy xong rồi, Mật chú phục ma điện chắc chắn sẽ thành tối lửa tắt
đèn. Chúng ta nhân lúc hỗn loạn đoạt luôn mấy khẩu súng, nhét Ngọc Diện Hồ
Ly kia vào quan tài làm bánh chưng, cho tịt cái nọc rắn luôn. Các anh xem kế hoạch
này thế nào?"
Tôi vỗ đùi, bảo:
"Được, đây gọi là hồi
sinh trong cửa tử!"
Ngọc Diện Hồ Ly đứng dưới bậc
thang theo dõi nhất cử nhất động của chúng tôi, hô lên:
"Ba tên kia còn không mau
đi mở nắp quan tài, đứng đấy lẩm bẩm cái gì? Mấy tên tiểu tử các người dám
giở trò quỷ, bà đây tùng xẻo từng tên thì đừng có trách!"
Răng Vàng nói:
"Lão Hồ, cô ta cứ luôn miệng
quát nạt anh như thế, đến tôi còn nghe không nổi nữa, thế mà anh còn nhịn được!"
Tôi nói:
"Không nhịn thì làm cái
chó gì, không nhịn thì đầu đã rơi lâu rồi. Trước mắt cứ nhịn đi, sau này chắc
chắn có cơ hội tính sổ!"
Tuyền Béo nói:
"Chỉ sợ đến lúc đấy anh lại
không xuống tay được!"
Tôi nói:
"Dù cô
ta có là bảo bối của Thiên vương đi chăng nữa, cần cắt tôi cũng sẵn sàng cắt, cần
chặt liền chặt không chút do dự!"
Tuyền Béo nói:
Tuyền Béo nói:
"Thôi khỏi chém gió, mở
quan tài trước đi!"
Tôi thấy Tuyền Béo vẫn chưa quẳng
ba lô đi, hỏi cậu ta:
"Anh còn nến không?"
Tuyền Béo lấy ra một cây nến,
châm ở góc đông nam.
Tôi bảo Răng Vàng xuống dưới bảo
Ngọc diện Hồ Ly trả chúng tôi xẻng công binh, ba người dốc hết sức cạy nóc quan
tài gỗ, cuối cùng vòng cũng dãn ra một chút. Ba người lại hợp lực đẩy mạnh, từ
từ đẩy nắp quan tài sang một bên. Trong quan tài gỗ không hề có mùi hôi thối của
xác chết, nhờ ánh sáng của minh nguyệt châu đung đưa trong quan quách có thể
nhìn thấy thi thể cuốn vải liệm vàng nằm ngửa, từ đầu đến chân toàn là hoàng
kim mỹ ngọc, không thấy được diện mạo của nữ thi.
Ba người chúng tôi sáp lại gần
xem thử, dưới đầu nữ thi là gối bạc hoa vàng, trên mặt có vải che, đỉnh đầu đội
mũ vàng có dây ngọc rủ xuống, người mặc áo liệm tơ vàng dài, ngọc bội ngũ sắc rủ
xuống, chân đeo ủng bạc hoa vàng, hai tay đeo bao tay, ngực ôm sách vàng, đeo dao
chuôi ngọc, túi chạm vàng, vòng vàng hình đôi cá, hai bên thi thể chất đầy minh
khí như "ly thuỷ tinh vàng, ly hổ phách vàng, hũ phỉ thuý uyên
ương..."
Răng Vàng nằm bò xuống cạnh
quan tài, nước miếng chảy ròng ròng, thằng quỷ này đúng là vừa thấy minh khí, mạng
cũng không cần. Tôi lôi hắn lại, nói:
"Không phải ban nãy còn sợ
đến tè ra quần sao? Sao mà vừa lên pháp đài đã quay ngoắt 180 độ thế?"
Răng Vàng nói:
"Lão Hồ, lúc trước tôi thật
sự nghĩ rằng phen này xong rồi, nói sợ tè ra quần là còn nhẹ, mắt còn xoay
thành đèn kéo quân rồi. Người ta bảo trước khi chết, trước mắt sẽ thấy đèn kéo
quân, những chuyện cũ sẽ kéo về rõ mồn một,
hối hận nghĩ lẽ ra không nên nhịn ăn nhịn tiêu, đúng là rối hết cả ruột lên. Cơ
mà tôi vừa nhìn lại hai người liền nghĩ có chết thì ba người cùng chết chung một
chỗ, liền không sợ nữa, sau này xuống âm phủ, vẫn còn có thể phối hợp công tác.
Đi sau hai người, đến gặp Diêm Vương cũng không phải chịu thua thiệt!"
Tuyền Béo nói:
"Mẹ kiếp, đủ rồi nha, thì
ra là không chịu an phận, định kéo hai người bọn tôi chịu tội thay cho anh hả? nằm mơ đi."
Răng Vàng nói:
"Không phải, anh để tôi
nói hết đã, đến lúc này rồi tôi còn bụng dạ nào mà làm những chuyện tệ hại như thế. Lão Hồ của chúng ta bản lĩnh
thế nào chứ, phá được cả đại trận Mật chú phục ma điện, lại còn lão Mập ngài
thường xuyên chuyển bại thành thắng, kỳ mưu diệu kế. Tôi nhủ thầm, ba người
chúng ta đồng tâm hiệp lực chẳng những sẽ không mất mạng ở đây mà còn có thể lượm minh khí, thoát
nạn thăng thiên. Những thứ này có lẽ đều là kỳ trân dị bảo của Tây Hạ nha, từ
nay về sau chúng ta vinh hoa phú quý, người người ngưỡng mộ, ăn sung mặc sướng.
Vợ tôi theo tôi nhiều năm như vậy mà không có ngày nào được sống đàng hoàng, đến
lúc cái chết ập đến tôi mới nghĩ tới cô ấy, cảm thấy có lỗi, nếu giờ Răng Vàng
tôi giàu có rồi, nhất định sẽ để cô ấy một năm bốn mùa đều mặc lông chồn!"
Tuyền Béo nói:
"Anh không sợ cô ta nóng
chết à?"
3
Tôi nói với Răng Vàng:
"Những chuyện đó để sau hẵng
nói, bây giờ hai người các anh đừng có mà đặt não xuống lưng quần nữa, không cẩn
thận đầu cũng chẳng còn đâu. Nữ tử trong quan tài gỗ này tôi nghĩ có lai lịch không nhỏ,
anh thử xem xem những thứ chôn theo này là thế nào?"
Răng Vàng lau nước miếng, đưa
tay chỉ một cái, nói:
"Quả thật quá vi diệu, chỉ
cần mấy cây trâm bên cạnh mũ vàng này, đều là long phượng trâm, kỳ lân trâm,
vân tước trâm, cá lội trâm, hoa mai trâm, liên hoa trâm, vân hình trâm, long
văn trâm, phượng hoàng trâm, còn mấy chiếc thoa cài đầu này, mấy viên trân châu
này nữa..."
Tôi nói:
"Dừng nha, tôi không bảo
anh báo cáo từng cái một, mà bảo anh xem xem những thứ này có phải là đồ Tây Hạ
hay không?"
Răng Vàng nói:
"Không hẳn là đồ của Tây
Hạ mà cũng không khác biệt nhiều lắm, còn cả đồ của Tống, Liêu, Thổ Phiên nữa."
Tôi thầm nghĩ:
"Quả thật kì quái, người
Tây Hạ đào đâu ra một nữ thi? Lại còn xây cho nàng ta một toà Mật chú phục ma
điện kỳ vĩ còn dùng nhiều trân bảo đương triều làm vật chôn theo như vậy? Chỉ
tiếc là cái bánh chưng này không biết nói chuyện, nếu không tôi quả thật phải hỏi
cho ra nhẽ!"
Tôi lại bảo Răng Vàng:
"Không phải mũi anh thính
lắm còn gì, ngửi thử xem cái bánh chưng này chết bao lâu rồi?"
Răng Vàng nói:
"Lão Hồ, mũi tôi ngửi
minh khí thì không sao, nhưng bánh chưng thì không ngửi được, đấy không phải sở
trường của tôi mà."
Tôi nói:
"Vậy thì chỉ còn cách gỡ
lớp che mặt kia xuống, xem rốt cuộc bánh chưng này có hình dạng thế nào, xem có
phải nửa người nửa quỷ thật không?"
Răng Vàng nói:
"Lão Hồ, anh nhìn sách
vàng trong ngực bánh chưng xem, nói không chừng trong sách vàng có ghi lai lịch
nàng ta!"
Tôi vừa định đưa tay, lại chợt
nghe Tuyền Béo "Ô hô" một tiếng, tôi quay đầu lại, thấy Tuyền Béo chỉ
cây nến góc đông nam, bảo:
"Ồ anh xem kìa, vẫn chưa
tắt!"
Tôi nói:
"Mẹ kiếp! Nến không tắt,
anh sợ cái quái gì?"
Tuyền Béo nói:
"Đổ đấu bao nhiêu lần,
đây là lần đầu tiên gặp cây nến không tắt. Lần này mà không tiện tay móc thêm
vài món minh khí thì quả thực cũng quá phụ lòng tổ tiên rồi!"
Tôi bảo Tuyền Béo lấy sách
vàng trong ngực nữ thi ra, vừa mở ra xem thì thấy giống hệt quyển kinh ở cổ
thành cát vàng lúc trước, cũng là một cô gái nửa người nửa quái, nổi lên từ
dòng sông Tử Vong, khiến cho trời đất mù mịt, người chết vô số. Nhớ lại Shirley
Dương từng nói, đây là lời tiên đoán cổ xưa.
Từ đó có thể nhận định, yêu nữ
Tây Hạ là thi thể nổi lên từ dưới nước, hoa văn trên quan tài cũng có hình thú
trị thuỷ. Người Tây Hạ mê tín đặc biệt tin vào lời tiên đoán này nên mới kiến tạo
ra một tòa Mật chú phục ma điện, dùng mật chú vây khốn yêu nữ trong quan tài.
Mật chú này không chỉ để trấn
thi thể mà còn để ngăn cản đám trộm mộ bên ngoài, phòng ngừa có đạo tặc tới trộm
mộ, trộm nữ thi trong quan tài ra, cho tới hiện tại tôi vẫn không thể nào biết
được tiên đoán liên quan tới yêu nữ Tây Hạ là thật hay giả. Nhưng yêu nữ Tây Hạ
kia được đặt trong địa thế cửu long quy nhất đã tạo thành một cục diện đặc biệt,
nếu không phá đầu lâu của yêu nữ thì cũng không ai có thể lấy được minh nguyệt
châu trên bức bích họa Phục ma Thiên tôn.
Không biết chúng tôi làm như vậy
liệu có gây ra hậu quả gì không nhưng nếu không lấy được minh nguyệt châu trên
bích họa, chúng tôi cũng không có đường thoát.
Tôi nhìn xuống phía dưới pháp
đài, Ngọc Diện Hồ Ly đã không còn kiên nhẫn nổi nữa đang dẫn thủ hạ từng bước từng
bước tiến lên pháp đài. Tôi thầm nghĩ không thể để cơ hội trôi qua mất, thời cơ
không tới hai lần, tôi cũng muốn xem thử mặt mũi yêu nữ Tây Hạ rốt cuộc là cái dạng gì! liền thò tay kéo tấm
mạng che mặt của nữ thi.
Tuyền Béo cùng Răng Vàng đều
trợn to mắt, tò mò đứng sau lưng tôi quan sát. Chỉ thấy dưới tấm mạng che mặt
chỉ có xương khô, da thịt đều không có, tóc dài vẫn còn, miệng há to, căn bản
không thể nhìn ra dáng vẻ trước kia. Hình dạng hài cốt mặc dù đáng sợ nhưng tôi
lại thở phào nhẹ nhõm, đối với tôi, yêu nữ Tây Hạ trong Mật chú phục ma điện dù
là người hay là quỷ cũng không quan trọng, chỉ cần không liên quan tới Shirley
Dương là được.
Có điều quan tài gỗ đã đóng lại
hơn tám trăm năm, xương khô của yêu nữ vừa gặp dương khí đã lập tức biến thành đám
tro đen. Ba người chúng tôi vội vàng lùi lại hai bước, lại thấy yêu nữ Tây Hạ
trong quan quách đã không còn hình dạng, tiếng vang như tiếng xoay vòng của ống
chuyển kinh cũng theo đó mà biến mất.
Tôi không ngờ thi hài yêu nữ
kia vừa nói biến mất đã liền biến mất, lúc này đám người Ngọc Diện Hồ Ly cũng đang
vội vã tiến lên pháp đài, tôi thầm biết rõ nếu không lấy được minh nguyệt châu
trước, ba người chúng tôi cũng không ai được sống!
Tôi lập tức kêu Tuyền Béo cùng
Răng Vàng hành động, ba người nâng nắp quan tài, ném xuống thềm đá, nắp quan
tài gỗ lim bay từ trên xuống, đụng phải ai là máu chảy thành dòng. Đám Ngọc Diện
Hồ Ly vội né, nhảy sang sườn dốc hai bên bậc thang. Tôi vừa thấy đám người kia
loạn lên liền bảo Tuyền Béo mau tới khui minh nguyệt châu xuống. Tuyền Béo lúc
này lại rụt cổ nói:
"Cao quá, không dám
lên!"
Tôi nghĩ cũng chẳng trông mong
gì ở Răng Vàng được, tự mình đi còn hơn. Khoảng cách giữa bích hoạ của Phục ma
Thiên tôn với quan tài gỗ giữa điện còn xa, những cánh tay giữ sáu món pháp bảo
đều khắc nổi trên vách, đồng thời chín ngọn trường minh đăng trên nóc điện
chính là đèn lưu li được ngậm trong miệng thú chỉ cách nóc pháp đài chừng một
trượng. Tôi giẫm lên lưng Tuyền Béo lấy đà nhảy lên một cái, tay bắt lấy một
trong số chín cây đèn ấy, chỉ nghe phía dưới đồng loạt nổ súng, cũng may do ánh
sáng đèn lắc lư chớp sáng, đạn bắn tới cũng khó chuẩn xác, lại nghe Ngọc Diện Hồ
Ly quát:
"Coi chừng! Không được bắn
vỡ minh nguyệt châu!"
Tôi thấy bọn chúng ném chuột lại
sợ vỡ bình liền nghĩ:
"Vậy cũng đừng trách ông đây không khách khí!"
Nghĩ rồi liền giữ đèn lưu ly, lấy
đà phóng về phía trước, ngọn đèn lưu li treo trên đỉnh đại điện "bụp"
một tiếng đổ về phía trước.
Lúc này tôi hoàn toàn không
dám nghĩ nếu ngã xuống dưới có phải sẽ biến thành quả bí đao nát bét hay không,
chỉ nghe tiếng gió bên tai "vùn vụt", vội vã sáp tới bức bích hoạ ở mặt
phía bắc của Mật chú phục ma điện. Tôi nhân cơ hội, buông tay, vừa vặn rớt xuống
đại bàng kim sí điểu trong tay Phục ma Thiên tôn, nhưng lại nghe Tuyền Béo ở
bên dưới bảo Răng Vàng:
"Tôi đã bảo anh mà, thằng
quỷ này thuộc đội Thần phong cảm tử!"
Tôi leo lên lưng kim sí điểu,
lúc này mới thấy tay chân run lẩy bẩy, toàn thân toát mồ hôi lạnh, nhưng cũng
không dám trì hoãn một giây nào, chân đạp lên tay Phục ma Thiên tôn, bò tới
minh nguyệt châu trên bích hoạ. Ngọc Diện Hồ Ly bên dưới pháp đài cũng vội lệnh
cho Ca Nô lên cướp. Mấy tên Khuếch Nhĩ Khách còn lại, trong mắt chỉ còn có kim
cô trên quan quách, vây quanh pháp đài, tranh nhau vòng kim cô cùng minh khí
trong quan tài. Tuyền Béo với Răng Vàng đành chạy xuống phía bên kia pháp đài.
Năm tên Khuếch Nhĩ Khách tên nào
cũng ra sức vơ vét minh khí nhét đầy vào ba lô riêng. Không ngờ Mã Lão Oa Tử đã
âm thầm lặng lẽ tiến lên pháp đài, từ phía sau đâm cho mỗi tên một đao, một
mình lão ta kéo năm cái túi đựng minh khí, liều cái mạng già ra sức kéo mà cũng
kéo không nổi.
Lúc này Ngọc Diện Hồ Ly cũng
lên tới pháp đài, thấy Mã Lão Oa Tử liên tiếp đâm chết mấy tên Khuếch Nhĩ Khách
liền giơ tay bắn lão một phát, lão ta thấy súng nổ vội lách mình tránh đạn,
nhưng đạp hụt một bước, lăn xuống thạch đài.
Lại nói Ca Nô mặt đầy hình xăm
kia lao đến quả thật cũng nhanh, nhấp nhô vài cái đã leo lên tay của Phục ma
Thiên tôn, trường tiên trong tay quật tới chỗ tôi, may mà tôi núp cạnh kim sí điểu, một roi này chỉ quất trúng vào kim
sí điểu. Có điều tôi chỉ chậm một bước như thế, Ca Nô đã tung người nhảy lên
bích hoạ, vung tay định đoạt lấy minh nguyệt châu trong miệng Phục ma Thiên
tôn. Không ngờ minh nguyệt châu khảm trên vách quá chặt, cô ta cố sức thế nào cũng
không tách được.
Tôi kêu một tiếng:
"Để tôi giúp cô!"
Tôi ném xẻng công binh trong
tay, xẻng xé gió phóng thẳng tới đầu Ca Nô, xẻng phóng nhanh nhưng Ca Nô né còn
nhanh hơn, cô ta né về phía sau một cái, xẻng công binh liền đánh trúng ngay
minh nguyệt châu.
Theo sách sử ghi lại: "Minh
nguyệt châu, đường kính hai thước." Tôi cũng vốn không tin là có viên minh
châu lớn như vậy, nhưng vừa tới gần nhìn thử, còn lớn hơn hai thước rất nhiều, ánh
sáng loá mắt, tôi cũng không định dùng xẻng công binh đập minh nguyệt châu,
không ngờ lại nhỡ tay thành phá hoại. Lúc này đành nhắm mắt, thầm nghĩ: "Thôi xong!"
Lúc đó, mấy người trong Mật
chú phục ma điện cũng đều ngây hết cả người, minh nguyệt châu bị xẻng công binh
đập trúng, lập tức nứt ra, thì ra bên ngoài chỉ là một tầng vỏ châu, chính giữa
bên trong có một viên đá quý to chừng một nắm tay, hoá ra đây mới là thánh vật
được đạo nhân phái Bàn Sơn đời đời cung phụng - "Ma ni bảo thạch chi tổ"!
4
Ca Nô đang định giơ tay đoạt
ma ni bảo thạch bỗng một mũi tên nhọn lao vụt tới, lướt qua trước mặt cô ta,
"vèo" một cái cắm vào bích hoạ. Chỉ thấy một người dùng phi hổ trảo từ
trên đỉnh đại điện bay tới, nhanh như phi yến, chính là Shirley Dương. Tảng đá
lớn đè trong ngực tôi mãi đến lúc này mới hoàn toàn được nhấc đi, tôi không kìm
được hưng phấn, leo lên bích hoạ định cướp ma ni bảo thạch. Tay còn chưa kịp
đưa ra, mông đã trúng một roi, da thịt trên thắt lưng cũng bị quét mất một mảng,
máu tươi đầm đìa, đau đến nhăn cả răng:
"Bố khỉ! Đánh nhầm chỗ rồi,
đánh vào mông, lão tử làm sao mà ngồi được?"
Shirley Dương mượn phi hổ trảo,
leo lên đầu vai Phục ma Thiên tôn, hỏi tôi:
"Bát Nhất, ổn không?"
Tôi nói:
"Chỉ gãi ngứa thôi!"
Shirley Dương nói:
"Được! Lấy ma ni bảo thạch đã!"
Ngọc Diện Hồ Ly dưới pháp đài
giương súng định bắn, lại bị Tuyền Béo xông lên, một xẻng xả súng trường ra thành
hai khúc. Ngọc Diện Hồ Ly tự biết không phải đối thủ của Tuyền Béo, không còn
cách nào liền rút đao đuôi cá, khua loạn một chiêu, cướp đường chạy tới phía dưới
bích họa, kêu lớn:
"A Nô, mau đoạt ma ni bảo
thạch!"
Ca Nô vung trường tiên, tách
tôi và Shirley Dương ra, vừa bức lui hai người bọn tôi liền dùng sức leo tới giựt
ma ni bảo thạch, vỏ ngoài ma ni bảo thạch vỡ vụn, đá quý bên trong cũng long
ra. Cô ta khui được ma ni bảo thạch, thuận nay thả xuống dưới, Ngọc Diện Hồ Ly
đứng dưới bức bích hoạ, mắt thấy ma ni bảo thạch rơi xuống, liền giơ tay hứng.
Nói thì chậm mà tình huống xảy ra thì
nhanh, chỉ thấy Shirley Dương vụt lao thẳng xuống,
người song song với mặt đất, cơ hồ đứng thẳng trên bức bích hoạ mà chạy, ma ni
bảo thạch còn chưa kịp rơi xuống đất đã bị cô đoạt giữa không trung!
Shirley Dương đeo ủng cát mạc,
tương truyền, hiệp khách xưa đa số sử dụng loại ủng này để chạy trên vách đá. Thật
ra phần đế của ủng cát mạc có vô số mũi đinh, có thể bám vào thế vách mà chạy.
Chạy như bay mấy bước trên tường dựng đứng, Shirley Dương chụp được ma ni bảo
thạch, nhẹ nhàng nhảy lên đầu vai bên kia của Phục ma Thiên tôn. Đám người
trong Mật chú phục ma điện cũng trố mắt nghẹn họng. Tôi vừa định mở miệng khen thì
trường tiên trong tay Ca Nô đã vung lên, đánh về phía cánh tay Shirley Dương. Vỏ
ngoài minh nguyệt châu vỡ vụn, ánh sáng rực rỡ của ma ni bảo thạch trong đó yếu dần. Mật
chú phục ma điện lúc này đã trở nên tối lửa tắt đèn, Shirley Dương không thấy
được trường tiên của Ca Nô, nhưng nghe tiếng gió không lành, không còn cách nào
đành rút tay về tránh, roi của Ca Nô giống như có mắt, quấn lấy ma ni bảo thạch,
đồng thời cô ta nhảy xuống từ bích hoạ, giống một con chim lớn, im hơi lặng tiếng
đáp xuống pháp đài.
Shirley Dương ném xuống một
cây đuốc tín hiệu, cả toà đại điện bừng sáng. Tôi nhìn xuống dưới, Ca Nô đã nắm
ma ni bảo thạch trong tay, đang định ném cho Ngọc Diện Hồ Ly đứng phía dưới
bích hoạ thì bất chợt Mã Lão Oa Tử bỗng chui ra từ một bên pháp đài, đâm một đao sau lưng
Ca Nô.
Mọi người cùng cất tiếng chửi,
cũng bởi Ngọc Diện Hồ Ly không có mắt nhìn người, không biết lai lịch Mã Lão Oa
Tử ra sao, lão thổ tặc này còn tham hơn Răng Vàng gấp vạn lần, lại là truyền
nhân của Cửu U tướng quân, chuyên đâm lén phía sau, chỉ cần là đồ hắn nhìn
trúng, mẹ ruột hắn cũng xuống tay được. Hắn chắc hẳn thấy rằng minh khí trong Mật
chú phục ma điện quá nặng, ma ni bảo thạch trên bích hoạ mới là vật chí bảo thế
gian, vì vậy thừa dịp Ca Nô không đề phòng liền đâm một đao, đoạt ma ni bảo thạch.
Tiếc là thân thủ của Ca Nô vô
đối, quay đầu đã thấy tay của Mã Lão Oa Tử phóng tới, đang lúc mọi người vẫn
còn sửng sốt, chợt nghe trong bức bích hoạ phát ra tiếng ầm ầm vang dội, Phục
ma Thiên tôn phá vách chui ra, tay cầm sáu món pháp bảo, tiến lại gần thạch
đài. Mọi người thấy không ổn, không chạy thì bị Phục ma Thiên tôn nện cho bẹp dí,
đành phải tách nhau chạy trốn. Tôi lượm xẻng công binh cùng một khẩu súng trường
của Khuếch Nhĩ Khách, cùng Shirley Dương chạy trốn về phía cửa điện.
Mã Lão Oa Tử đoạt được ma ni bảo
thạch, vốn định thừa dịp hỗn loạn chạy trốn, không ngờ Ca Nô cũng không muốn bỏ
qua, vung roi từ phía sau quấn lấy cổ lão ta, lôi trở lại. Mã Lão Oa Tử bị trường
tiên siết chặt tới trắng cả mắt, đao cùng ma ni bảo thạch trong tay rơi xuống mặt
đất. Ca Nô nhấc chân đá ma ni bảo thạch về phía Ngọc Diện Hồ Ly, Ngọc Diện Hồ
Ly giơ tay bắt lấy, thét lên một tiếng hoảng hốt: "A Nô!"
Ca Nô bỗng há miệng, hét lên
như tiếng sói tru, chày kim cương trên tay Phục ma Thiên tôn cùng lúc phóng xuống,
đập trúng Ca Nô cùng Mã Lão Oa Tử, máu thịt tung toé. Pháp đài trong điện bị một
nện ấy của Phục ma Thiên tôn lại nứt ra một khe hở lớn. Ngọc Diện
Hồ Ly cầm ma ni bảo thạch, mặt cắt không còn giọt máu, ngơ ngác đứng bên mép vết
nứt. Tuyền Béo cầm xẻng công binh cản đường đi của cô ta, định ra tay trừng trị
ngay ả hồ ly sa cơ. Răng Vàng đứng sau Tuyền Béo, xách một ba lô minh khí, tay
còn giơ cây đuốc tín hiệu. Tôi cuối cùng cũng gặp được Shirley Dương, lòng
vui mừng kinh ngạc đến phát điên, nhưng thấy kết quả của Ca Nô cùng Mã Lão Oa Tử,
hưng phấn lại hụt đi một nửa, cũng không rõ cảm giác đó là gì. Lúc này liền tiến
lên phía trước nói với Ngọc Diện Hồ Ly:
"Ma ni bảo thạch đến tay
cô nhưng lại chết nhiều người như vậy, vật này đáng dùng bao nhiêu mạng người để
đổi lấy hay sao? Giờ cô một thân một mình, chắp cánh cũng không thoát được! Tôi
khuyên cô mang ma ni bảo thạch giao cho tôi, tôi sẽ bảo Tuyền Béo nể tình, lưu
lại cho một con đường sống, nếu không thì khó thoát tội chết!"
Ngọc Diện Hồ Ly nói:
"Hồ ca, tới giờ anh vẫn
không tin em sao, em nói có thể sẵn lòng dùng mạng của tất cả mọi người bao gồm cả mạng của em để đổi lấy
ma ni bảo thạch này, anh có tin không?"
Lời vừa thốt ra, tôi không
quay đầu lại cũng cảm giác được ánh mắt Shirley Dương đảo từ Ngọc Diện Hồ Ly sang
phía tôi, mà Tuyền Béo cùng Răng Vàng cũng quét ánh mắt không thiện ý gì sang phía
tôi. Tôi lập tức nói với Ngọc Diện Hồ Ly:
"Đừng có khua môi múa
mép, mau giao ma ni bảo thạch ra!"
Tôi nhìn Tuyền Béo cùng Răng
Vàng hai cục kia chắc đang đứng một bên mà hả hê nhìn tôi, còn Ngọc Diện Hồ Ly vẫn
xài mánh khoé thường ngày của cô ta, định chia rẽ quan hệ giữa tôi và Shirley
Dương.
Tôi thầm nghĩ:
"Tới bây giờ tôi vẫn đi
đường thẳng, chưa từng làm chuyện gì quá phận, nhưng tôi cũng có tật xấu, nhiều
lúc quen ăn nói lung tung, không biết giữ mồm giữ miệng, nếu trong hoàn cảnh
khác, Shirley Dương dĩ nhiên sẽ tin tưởng tôi, nhưng tình thế này quả thực là quá
khác biệt."
Có ngày hôm nay cũng là báo ứng
của tôi, quả thật tôi đã thực sự lĩnh hội được cái gọi là trăm miệng không thể
bào chữa, gặp oan mà không làm rõ được, thật là nhảy xuống Hoàng Hà cũng không
rửa sạch được oan khuất. Điều đáng hận hơn nữa là hai cái tên khốn kiếp Tuyền
Béo cùng Răng Vàng rõ ràng biết tôi không phải loại người như vậy nhưng lại muốn
xem kịch hay. Theo lý mà nói, tôi nên nói với Shirley sự thật, nhưng Mật chú phục
ma điện đã bắt đầu sụp đổ rồi, tôi chân chân thật thật nói ra chắc chắn lại bị
Ngọc Diện Hồ Ly nắm lấy cơ hội xuyên tạc, tôi quả thật là tiến thoái lưỡng nan.
Vừa nghĩ tới đây, tôi liền nói với Shirley Dương:
"Tuyền Béo với Ngọc Diện
Hồ Ly có gian tình! Anh rơi xuống sông ngầm, theo dòng trôi tới, bất ngờ gặp
Tuyền Béo trong Mật chú phục ma điện, hoá ra tiểu tử này cứu Ngọc Diện Hồ Ly
trong sông ngầm, hai kẻ đó gian díu thông đồng với nhau, lúc hai người đang
nhìn bích hoạ yêu nữ, Ngọc Diện Hồ Ly còn hỏi Tuyền Béo: Mập ca, anh thấy em có
đẹp không? Tuyền Béo còn nhân cơ hội nắm tay ả. Đôi cẩu nam cẩu nữ này thấy anh
phá hỏng chuyện tốt của chúng liền muốn vu oan giá hoạ cho anh, lão Hồ đây đỉnh
thiên lập địa, lại sợ hai người bọn chúng mưu hại hay sao?"
Lời vừa thốt ra, mọi người đều
ngớ ngẩn tại chỗ, Tuyền Béo còn đang muốn xem kịch hay, kết quả lại bị tôi chụp
cho cái mũ lên đầu, não theo không kịp, chửi:
"Mẹ tiên sư! Lão Hồ, thằng
khốn, còn ai độc địa hơn ông không?"
Tôi nói:
"Anh không cần tức giận,
phạm sai lầm cũng không sao, huống chi anh cũng chỉ là vô tình trúng phải mỹ
nhân kế, lấy công chuộc tội vẫn là đồng chí tốt!"
Shirley Dương nói với tôi:
"Việc này cũng không quan
trọng, lấy ma ni bảo thạch về đã."
Tuyền Béo nói:
"Mẹ kiếp! Việc này liên quan đến danh dự cả đời của ông đây mà không quan trọng!"
Tôi bảo Tuyền Béo:
"Anh yên tâm, tôi sẽ giữ
bí mật, nhất định không nói lung tung."
Nói xong đưa tay ra trước mặt Ngọc
Diện Hồ Ly:
"Còn không giao ma ni bảo
thạch nhà chúng tôi ra!"
Ngọc Diện Hồ Ly cười lạnh một
tiếng, nói:
"Anh giỏi thật!"
Dứt lời đột nhiên xoay người,
tung người nhảy thẳng vào vết nứt trên thạch đài. Phía dưới giống như vực sâu
không đáy, cô ta nhảy xuống còn chưa chắc đã giữ được mạng, nói chi tới ma ni bảo
thạch.
Chuyện này quả thật nằm ngoài
dự đoán của tôi, tôi không thể ngờ cô ta định tự vẫn, định đưa tay kéo lại đã
không kịp nữa. Đúng lúc ấy, Shirley Dương đột nhiên lướt qua bên người tôi, từ
bờ nứt nhảy giữa không trung níu Ngọc Diện Hồ Ly lại, không ngờ gạch đá dưới
chân không chịu nổi lực liền sụp xuống, cô ấy cùng Ngọc Diện Hồ Ly cùng rơi xuống
vực thẳm, đảo mắt đã không thấy tung tích.
11 Nhận xét
Cười chết với lão Hồ. Cám ơn editor nhiều nhé
Trả lờiXóaCám ơn bạn đã ủng hộ
Trả lờiXóaCảm ơn các bạn đã dịch truyện. Cho mình hỏi bao giờ sẽ có phần tiếp theo?
Xóachắc cũng sắp rồi bạn
Xóatuyền béo với ngọc diện hồ ly có gian tình , cười bể bụng :))
Trả lờiXóaMình đọc đoạn đó cũng phì cười, Lão Hồ quả là bá đạo
XóaCảm ơn editor nhiều lắm. Chúc mọi người năm mới nhiều sức khỏe và hạnh phúc nha.
Trả lờiXóaCám ơn bạn đã ủng hộ, chúc bạn và gia đình năm mới vui vẻ
XóaMong có chương mới quá. Cảm ơn editor
Trả lờiXóaCảm ơn nhóm dịch ạ.
Trả lờiXóaE đọc đến đoạn cuối lão Hồ đổ tội cho tuyền béo mà cười suýt vỡ bụng 😁😁
hu hu sao chưa có chương mới nữa AD ơi T_T
Trả lờiXóa