Like us in Facebook

Hung Họa - Chu Hạo Huy (Chương 10)

THAM GIA HỘI NHỮNG NGƯỜI YÊU THÍCH TRUYỆN KINH DỊ TRUNG QUỐC


Sau khi thăm dò hết dấu chân trên mặt tuyết, La Phi lại quay về phòng mà Không Vong ở khi còn sống, muốn từ bên trong phòng tìm ra được vài manh mối giải thích cho việc thi thể ‘đi lại’ thần kỳ.


Nhưng kết quả làm cho người ta thất vọng. Trừ việc thi thể đã không còn ở tại chỗ ra, khắp nơi trong phòng cũng giống như lần đầu tiên anh đến vào buổi sáng hôm qua, so sánh với nhau không có gì khác biệt. Anh đành phải bảo Thuận Bình trước tiên nên đem thi thể quay về bên trong nhà, còn bản thân thì gọi một số nhân chứng trông thấy sự việc đầu tiên đến tìm hiểu tình hình.

Không Minh cũng được coi là một trong nhưng hòa thượng có vai vế khá cao trong chùa Khô Mộc, nhưng bởi vì mọi mặt đều không quá xuất sắc, bình thường mọi người rất ít khi chú ý đến ông. Nhưng mà hôm nay, thế nhưng ông lại đi tới phòng trụ trì Không Tĩnh, sở trưởng La Phi của đồn công an dưới chân núi còn đặc biệt lắng nghe ông kể chuyện, bởi vì ông là người đầu tiên tới trong sân nhìn thấy Thuận Đức chết. Ông miêu tả tình huống lúc ấy như thế này:

“Quả thận trong cơ thể tôi không tốt lắm, tật xấu là thường xuyên đi tiểu, tối ngủ cũng phải ra ngoài hai ba lần. Tối hôm qua tôi ngủ nửa giấc, lại bị mắc tiểu làm cho tỉnh lại, không có cách nào, không thể làm gì khác hơn là khoác thêm cái áo ngoài rồi rời giường. Tôi mở đèn, lôi cái chậu tiểu dưới giường ra, đột nhiên nghe có người kêu to. Trong màn đêm yên tĩnh tiếng thét kia cực kỳ đáng sợ, tôi bị dọa đến giật mình một cái, vội vàng nén tiểu vào người. Tôi lấy can đảm đi ra ngoài cửa, nhìn về nơi truyền ra tiếng thét mới vừa rồi. Tôi nhìn thấy trên cửa sổ phòng Thuận Đức có một người, lúc ấy phản ứng đầu tiên là nghĩ có kẻ trộm náo loạn, nhưng lập tức phát hiện ở cửa gì đó không thích hợp. Sau lưng thấy dấu chân người nọ dọc theo sát vách phòng của Không Vong đi ra ngoài. Tôi lại nhìn kỹ, thiếu chút nữa bị sợ đến ngồi dưới đất luôn rồi, trên cửa sổ là cái sát của Không Vong đã chết! Sau đó trong đầu tôi chính là trống rỗng, đứng ngơ ngác tại chỗ, đi đứng cũng không nghe sai bảo. Về sau nữa thì tất cả đèn phòng lục đục sáng lên, hình như mọi người đều chạy vào trong sân, sau đó chỉ nghe thấy Đại đương gia Thuận Bình bảo mọi người trở về phòng mình, không cho phép đi lại tùy tiện.”

“Cửa phòng thầy, cách chỗ ở cửa Thuận Đức không xa lắm phải không?.” Sau khi La Phi nghe nói xong, bắt đầu hỏi thăm.

“Khu tập thể của chúng tôi đều ở cùng một dãy, cách nhau hai căn phòng, khoảng cách không tới mười mét.”

“Thời điểm thầy đi ra khỏi phòng, ánh sáng trong sân như thế nào?”

“Trong tuyết không phải rất đen, ánh đèn trong phòng Thuận Đức soi sáng ra cửa sổ, phải nói ánh sáng chung quanh phòng lúc bấy giờ không tệ lắm.”

La Phi dùng mắt nhìn chằm chằm Không Minh: “Thầy dám khẳng định lúc thầy từ trong nhà ra sân, trong sân, nhất là gần phòng của Thuận Đức, không có người nào khác sao?”

“Chắc chắn là không có.” Không Minh suy nghĩ một chút, lại bổ sung một câu: “Tôi có thể khẳng định gần chỗ ở của Thuận Đức không có. Bởi vì tôi vừa mới vào sân, ánh mắt lập tức nhìn sang chỗ đó, tuyệt đối không phát hiện bất cứ người nào.”

La Phi gật đầu một cái: “Trước tiên cứ như vậy đi. Thầy có thể đi về, nếu như lại nghĩ ra cái gì, lập tức tới nói cho tôi biết.”

Ở chung phòng với Không Minh còn có Thuận Huệ cũng cho lời khai tương đối phù hợp: “Lúc Không Minh từ trên giường đứng dậy, tôi cũng bị thầy ấy đánh thức. Nhưng khi đó tôi chỉ mơ mơ màng màng, cũng không có mở mắt. Sau đó tôi lại bị âm thanh tiếng thét thảm thiết dọa sợ không nhẹ, tôi nhảy một cái buồn ngủ mất ráo, lập tức ngồi dậy. Không Minh xem ra cũng sợ hãi, không nói gạt các người, lúc đó thầy ấy khẽ run rẩy, nước tiểu cũng văng đến sàn nhà. Hai chúng tôi kinh hồn mất vía nhìn nhau một hồi lâu, sau đó tôi bắt đầu mặc quần áo, thầy ấy một mình mở cửa đi ra ngoài ngó xung quanh trước. Chờ đến lúc tôi đi ra, những người khác còn chưa ra ngoài, chỉ có Không Minh đứng ngơ ngác tại chỗ. Tôi nhìn theo ánh mắt của thầy ấy, cũng bị sợ đến trái tim gần như nhảy ra khỏi miệng mình! Các anh nói xem đến cuối cùng là đã có chuyện gì xảy ra? Trong chùa này, tôi thật sự không dám ở lại thêm...”

“Nói nhăng nói cụi gì đó!” Không Tĩnh ngắt lời anh ta, “Nhất định chuyện này sẽ được làm rõ! Có sở trưởng La ở đây, có thể xảy ra tình trạng hỗn loạn nào nữa?”

Tuy nói như vậy, nhưng ánh mắt Không Tĩnh khác với giọng nói của mình, cũng có vẻ không hề khuyến khích.

Lúc Thuận Huệ mở cửa rời đi, vừa đúng lúc Thuận Bình đi vào, trong tay ông cầm một đống đồ, sắc mặt vô cùng nặng nề.

“Như thế nào?” Ông dùng ánh mắt hỏi thăm nhìn La Phi và Không Tĩnh đang ở trong phòng: “Có manh mối gì không?”

La Phi lấy tay đỡ trán, chậm rãi lắc lắc đầu. Lời Không Minh và Thuận Huệ nói chỉ là tiến thêm một bức kiểm chứng sự kiện không đầu không đuôi kia.

Thuận Bình ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh bàn, trầm mặc chốc lát, mở miệng nói: “Thật ra thì tôi có một ý tưởng, có lẽ bây giờ là lúc nên nói ra rồi.”

“Hả?” La Phi ngẩng đầu lên, hai mắt sáng lấp lánh nhìn ông ta, “Ý tưởng gì?”

“Có mấy lời, tôi nói ra đây, đừng nói các người không tin tưởng, ngay cả tôi cũng cảm thấy hoang đường.” Thuận Bình dừng lại một chút, “Nhưng bây giờ xảy ra chuyện như thế này, lại không tìm được giải thích hợp lý, có lẽ chỉ có thể suy đoán theo phương diện này.”
“Rốt cuộc ông muốn nói cái gì?” La Phi nhíu mày, không biết trong hồ lô của ông ta rốt cuộc đang bán thuốc gì.

Giọng nói Thuận Bình bình tĩnh, nặng nề nói: “Tôi cảm thấy được, trong miếu nơi này, quả thật xuất hiện nhân vật thần bí nào đó. Chúng ta không thể giải thích vì sao nó tồn tại, nhưng nó là một lực lượng đang tồn tại.”

“Ý của con là... chuyện ma quái.” Thật ra thì suy nghĩ này cũng ẩn núp sâu trong suy nghĩ của Không Tĩnh, hiện tại Thuận Bình nói ra, lập tức đưa tới sự đồng tình của ông.

“Điều này sao có thể?” Ánh mắt La Phi nhìn về phía ngoài cửa sổ, mặt không đổi sắc lắc đầu. Cho dù không có cách giải thích vụ án kia nhiều hơn nữa thì không phải do ma quỷ làm, anh sẽ không tiếp nhận quan điểm duy tâm như vậy

“Sở trưởng La, tôi biết rõ anh không thể tiếp nhận, nhưng mà đối với những chuyện xảy ra trong chùa này, có rất nhiều chuyện cậu không biết.” Thái độ Thuận Bình biểu hiện ra bên ngoài với La Phi cũng không có nổi giận, ngược lại có một chút mùi vị không khoan nhượng.

“Tôi không biết, vậy tại sao ông không sớm nói cho tôi biết?” La Phi bất mãn mang tức giận nói thẳng ra ngoài.

“Có vài lời nói về sư thầy Không Vong, tôi vốn là không muốn nói lắm.” Mắt Thuận Bình nhìn Không Tĩnh, câu nói có hàm ý khác.

“Hiện tại người cũng đã chết rồi, con còn muốn nói những thứ này.” Không Tĩnh có vẻ hơi không vui, “Không Tĩnh yêu nghiên cứu chút chuyện quỷ thần và xem quẻ gì đó, con không ưa thì coi như xong. Cái này và chuyện xảy ra ở hiện tại thì có gì liên quan đâu chứ.”

“Đối với hành động làm việc của thầy ấy, thầy luôn phóng túng bỏ qua. Thầy ấy được mang về từ ‘Thung lũng chết’, cái này thầy cũng gạt. Nếu như không phải là thầy ấy chết, chỉ sợ thầy vẫn không chịu nói cho mọi người biết đâu.”

“Cái này có quan hệ gì sao?” La Phi không khỏi có chút kỳ quái. Lần trước Không Tĩnh nhắc tới ‘Thung lũng Chết’ thì Thuận Bình và Thuận Đức lập tức lộ ra vẻ mặt khác thường. Hiện tại Thuận Bình lại nhắc đến chuyện này một cách nặng nề, chắc bên trong có ẩn tình gì đó.

Thuận Bình quay đầu lại nhìn anh, hỏi: “Sở trưởng La, cậu biết nguồn gốc của cái tên ‘Thung lũng Chết’ không?”

Cái này quả thật La Phi không rõ lắm, anh dùng giọng điệu không chắc chắn suy đoán: “Là bởi vì địa thế hiểm ác, cho nên có khá nhiều người đến đó tự sát và rơi xuống vực phải không?”

Thuận Bình lắc đầu một cái: “Cái cậu nói chỉ là một mặt mà thôi. Về ‘Thung lũng chết’, người dân trong núi đều biết có một truyền thuyết kinh khủng.”

“Hả?” La Phi nâng ánh mắt nhìn Thuận Bình, “Truyền thuyết gì?”

“‘Thung lũng chết’ sâu không thấy đáy, hai bên vách núi đều là mỏm núi đá rắn chắc. Trăm ngàn năm qua, không biết có bao nhiêu người nộp mạng ở chỗ đó. Trong số bọn họ có người không cẩn thận trượt chân rơi xuống, có người tự mình nhảy xuống tự sát. Mặc kệ là vì lý do gì, chỉ cần người đó rơi xuống hang núi, không thể sống đi ra, thậm chí ngay cả thi thể cũng đừng mong tìm thấy. Nhưng người ở trong núi biết lịch sử của nó, lại từng có một ngoại lệ.” Thuận Bình thuật lại một cách không nhanh không chậm.

“Thời gian cụ thể xảy ra sự việc kia đã không thể nào khảo chứng nguyên bản(*), có lẽ là hai ba trăm năm trước đó. Lúc đó có một tiều phu lên đường đốn củi gặp chuyện ngoài ý muốn, rơi xuống hang núi. Qua sáu bảy ngày sau, không hề có bất cứ tin tức gì, người nhà thân thích trong thôn đều quả quyết cho rằng ông ta đã chết, thậm chí ngay cả tang sự của ông ta cũng đã làm xong. Ai ngờ vào lúc này, thế nhưng ông ta lại trở về. Mặc dù thân thể bị thương nghiêm trọng, thoi thóp từng hơi, nhưng cuối cùng vẫn không tắt thở. Lần này không riêng gì người nhà của ông, toàn thôn đều vô cùng kinh ngạc, cũng đặc biệt vui mừng. Nhưng mà lúc ấy khẳng định là không ai biết, đây thật ra là bắt đầu của một cơn ác mộng kinh khủng.”

(*Khảo chứng nguyên bản: Khi nghiên cứu văn hiến hay các vấn đề thuộc về lịch sử thì phải dựa vào tư liệu để mà nghiên cứu, chứng minh, giải thích)

La Phi nhíu đầu lông mày, lẳng lặng lắng nghe

“Lúc người đốn củi trở về, có một người thanh niên khác trong thôn rời núi, đi ra ngoài làm ăn sinh sống. Ước chừng một năm sau, khi anh chàng kia lần nữa trở về thì dãy núi trong thôn trở nên vắng vẻ, anh ta quả thật không thể tin vào trong ánh mắt của mình: Cả thôn trên dưới mấy trăm miệng người thế nhưng toàn bộ đã chết sạch!” Nói tới chỗ này, Thuận Bình hít một hơi thật sâu, hình như bản thân cũng bị không khí nặng nề đó ép tới hít thở không thông.

Ánh mắt La Phi khẽ chuyển động, anh có dự cảm sẽ còn những tình tiết bất ngờ xảy ra, nhưng chuyện xưa phát triển càng vượt ngoài dự liệu của anh để cho anh hơi run rẩy.

“Càng kinh khủng hơn chính là, bởi vì thôn ở một vùng hẻo lánh, thi thể những người chết kia không người nào phát hiện, đã biến thành vô số Bạch Cốt Tinh.”

“Cái gì?” Tưởng tượng tình cảnh lúc ấy đó là một chuyện cực kỳ bi thảm, cho dù là La Phi cũng cảm thấy hơi lạnh từ lòng bàn chân nhảy tọt ra cả người.

Chuyện xưa còn chưa kết thúc, sau khi im lặng chốc lát, Thuận Bình tiếp tục kể tiếp: “Sau đó quan địa phương phái người đến thôn khám nghiệm tử thi, tiến hành khám nghiệm mấy bộ hài cốt này. Trừ anh tiều phu là bị gãy vài đốt xương ra, xương những bộ hài cốt khác không hề bị thương, cũng không có dấu hiệu bị trúng độc. Phần lớn người dân trong thôn đều chết ở trên giường nhà mình, giống như ma quỷ ban đêm đột nhập xuống, cướp đi tính mạng của người trong thôn vậy.”
“Thoáng cái chết nhiều người như vậy, cũng chưa tìm được bất kỳ manh mối có giá trị nào sao?” La Phi đưa ra nghi vấn của mình.

“Ở nhà của mỗi người dân trong thôn đều lưu lại dấu hiệu của ‘Thung lũng Chết’, đây chính là manh mối duy nhất.”

“Dấu hiệu ‘Thung lũng Chết’, đó là vật gì?” La Phi nghi ngờ mà hỏi.

“Là một loài thực vật, nói chính xác hơn, đó là một câu thảo dược, loại cỏ này chưa từng có người nào gặp qua. Cậu thanh niên kia nhớ rất rõ ràng, đó chính là loài cây mà một năm trước người tiêu phu kia mang về từ ‘Thung lũng Chết’.”

“Chuyện này có gì đó không đúng?” La Phi không nhịn được nhíu mày một cái, “Một năm này, những thứ thảo dược kia đã sớm khô héo, làm như thế nào mà cậu ta có thể nhận ra được.”

“Bởi vì hình dáng của cây thảo dược này vô cùng đặc biệt.” Thuận Bình giải thích, “Nó có thân cây phình to khác thường, nhưng đầu lại không có lá, thoạt nhìn cứ giống như bị người ta bẻ gãy đầu vậy.”

“‘Thảo dược không đầu’?” La Phi vô ý thức đặt cho nó một cái tên như thế, đồng thời thân thể hơi không thể xê dịch.

“Loại cỏ này xuất hiện tại tất cả các ngôi nhà trong thôn, thậm chí không ít bộ hài cốt trước khi chết tay vẫn nắm chặt nó, cái này tất nhiên làm cho người ta đưa ra đó là nguyên nhân làm cho tất cả mọi người trong thôn đều thiệt mạng. Về sau mọi người đồn đãi, tên tiều phu có thể sống lại từ ‘Thung lũng Chết’, là bởi vì ông ta đã được ác quỷ ở ‘Thung lũng Chết’ nhập vào thân xác. Những ác quỷ này đòi lấy tánh mạng của tất cả người dân trong thôn, chút thảo dược lưu lại đó chính là dấu hiệu của ác quỷ.” Thuận Bình nói xong, quay đầu nhìn Không Tĩnh: “Trụ trì, những thứ con nói, thầy nên nghe nói qua từ lâu rồi chứ?”

Không Tĩnh nghiêm mặt gật đầu: “Không sai, nhưng cuối cùng những thứ này chỉ là truyền thuyết mà thôi. Không Tĩnh đã đến ‘Thung lũng Chết’, nhưng 20 năm qua rồi, không phải chúng ta đều sống rất tốt rồi sao?”

“Nhưng mà thầy không biết, hơn 10 ngày trước Không Tĩnh lại đi đến ‘Thung lũng Chết’ một lần, hơn nữa còn dẫn theo những thứ này trở lại!” Thuận Bình vừa nói, vừa để đồ đang cầm trong tay lên bàn. Đó là một cái gì đó được bọc trong chiếc áo dài màu đen, sau khi mở chiếc áo ra, phơi bày ra một đống cây xanh sáng bóng.

“Mọi người nhìn thấy không?” Sắc mặt Thuận Bình biến thành âm thanh đáng sợ, “Đây chính là dấu hiệu ác quỷ trong truyền thuyết, thảo dược không đầu đến từ ‘Thung lũng Chết’!”

Quả nhiên, thực vật có hình dáng kỳ lạ trước mắt giống ý như Thuận Bình mới vừa miêu tả. Thoạt nhìn thời gian bị bọn họ hái cũng không dài, thảo dược phình to giống như mạng sống đang phát triển. Bởi vì bị cái truyền thuyết kinh khủng kia ảnh hưởng, loại sinh mạng này phát ra ánh sáng tà ác.

“Con... con phát hiện những thứ này ở chỗ nào?” Không Tĩnh nhìn chằm chằm những cây cỏ kia, trong lòng bắt đầu có chút sợ hãi.

“Trong phòng Không Vong. Mới vừa rồi đem thi thể thầy ấy trở về phòng thì phát hiện nó nằm dưới cửa sổ.” Thuận Bình vừa nói, vừa dùng mắt nhìn La Phi.

La Phi hiểu ý tứ của ông ta, gật đầu một cái: “Không sai, ngày hôm qua tôi vào trong phòng khám nghiệm hiện trường, cũng từng thấy qua. Nhưng khi đó tôi còn chưa biết lai lịch của nó và những truyền thuyết đáng sợ kia.”

“Gần đây Không Vong đến ‘Thung lũng Chết’ khi nào, làm sao con có thể biết?” Không Tĩnh hỏi Thuận Bình.

“Một ngày trước khi ông ấy bế quan. Lúc ấy có nhìn thấy thầy ấy ra khỏi chùa vào sáng sớm, đi về phía thung lũng, cho đến buổi chiều mới trở về. Thật ra là con cũng không nghĩ nhiều thế, nhưng mà bây giờ trước sau đều xác minh, nhất định là thầy ấy đi đến ‘Thung lũng Chết’!”

Thuận Bình trả lời xong vấn đề của Không Tĩnh, lại tiếp tục nói lại chuyện kia: “Sau khi Không Vong từ ‘Thung lũng Chết’ trở lại, lập tức nhốt mình ở trong phòng, không bước chân ra khỏi nhà. Đến Thuận Đức đưa cơm cho thầy ấy cũng chỉ đưa đến cửa sổ rồi thôi, không ai có thể thấy được diện mạo thật của thầy ấy. Chính thầy ấy nói là bế quan tu thiền, nhưng tu thiền cần phải như vậy không? Trong lòng con đã sớm nổi lên nghi ngờ rồi, chỉ là ngại thận phận của thầy ấy, nên không tiện can thiệp.”

“Vậy ông cho rằng thầy ấy làm gì trong phòng?” La Phi trầm ngâm hỏi.

“Tôi cũng không biết.” Thuận Bình lắc đầu một cái, nhưng ngay sau đó còn nói: “Tôi đoán có thể đang làm một vu thuật(*) nào đó.”

(*Vu thuật: Phép thuật phù thủy.)

“Vu thuật?” La Phi khó hiểu híp mắt lại.

“Không Vong có nghiên cứu rất chuyên sâu vào những quỷ thần đó.” Thuận Bình giải thích: “Người chết trong núi, thường nhờ thầy ấy về lập đàn báy tế, làm pháp sự.”

La Phi chẳng nói đúng sai “À” một tiếng: “Đây chẳng qua là khu vực thường xuyên có người rơi xuống! Làm sao ông biết rằng một mình ông ấy ở trong phòng làm những chuyện gì?”

“Sao tôi đây có thể suy đoán ra được đương nhiên là có nguyên nhân. Thuận Đức đã từng báo cáo với tôi một vài chuyện: Trong buổi tối trước đó vài ngày, nó đi ra phía sau chùa, nhìn thấy trong căn phòng nhỏ của Không Vong trước kia dấy lên khói mù, sau đó, trong khói mù còn chiếu ra ‘Bóng người không đầu’ kỳ quái.”
La Phi và Không Tĩnh nhìn nhau một cái, nói: “Cái này chúng tôi đã biết, ông cảm thấy nó có liên quan gì đến việc Không Vong bế quan chứ?”

“Hả? Thuận Đức cũng nói với các người?” Thuận Bình có chút biểu hiện ngoài ý muốn, dừng lại một chút, ông ấy nói tiếp suy nghĩ của mình: “Mới đầu tôi còn cho là Thuận Đức nhát gan, trong lòng con người sợ hãi, cho nên sinh ra ảo giác. Bất quá sau này tôi đi tới phòng nhỏ để kiểm tra một chút, mới phát hiện chuyện kỳ hoặc.”

“Ông nói lò lửa nhỏ dưới cửa sổ là thế nào?” La Phi dần dần thay đổi cách nhìn về Thuận Bình, người này đúng là có chút năng lực điều khiển cục diện khắp nơi trong chùa.

“Không sai. Những khói mù đó sinh ra từ trong lò lửa. Hơn nữa ngày đó tôi còn tìm thấy vài vật chưa đốt hết ở trong khoang lò, rồi tôi đã giữ nó lại.”

“Là vật gì?” La Phi có chút hưng phấn mà đi dò xét thân thể phía trước. Mình không hề phát hiện thứ gì, thì ra nguyên nhân là có người nhanh chân đến trước.

“Ở chỗ này.” Thuận Bình lấy ra một cái khăn tay làm bằng vải bố, sau đó mở ra đặt lên bàn, “Tôi cũng vừa mới biết đây rốt cuộc là cái gì.”

Đó là một chiếc lá, mặc dù dọc theo rìa lá đã bị cháy rụi, nhưng hình dáng toàn thân vẫn còn được bảo tồn tương đối đầy đủ.

“Thảo dược không đầu!” La Phi và Không Tĩnh cùng lên tiếng.

“Chẳng lẽ nói là Không Vong len lén đốt thảo dược không đầu trong phòng nhỏ?” La Phi lập tức sinh ra liên tưởng có liên quan “Ông ta làm cái gì vậy?”

Thuận Bình không có trả lời thẳng, trần giọng nói: “Trong truyền thuyết của người dân thôn núi nói, thảo dược không đầu phình to như vậy, là bởi vì nó hấp thụ vong linh của người chết trên núi, trên mỗi một lá cây đều có một oan hồn bám vào. Mà những người rơi xuống vách núi chết kia, đầu rất nhiều người bị vỡ nát, thành thi thể không đầu.”

Liên tưởng đến làn khói mù sinh ra khi thiêu đốt loại thảo dược không đầu này, trong sương khói xuất hiện ‘Người không đầu’... Ai cũng biết lời nói mới vừa rồi của Thuận Bình đang ám chỉ cái gì, vào lúc này trong phòng nhất thời im ắng lạ thường.

Bất tri bất giác, sắc trời đã hơi trắng bệch. Thuận Bình đi đến mở cửa sổ nhìn ra bên ngoài.

“Tuyết ngừng rồi.” Anh đứng ở nơi đó, kinh ngạc nhìn chuỗi dấu chân trước phòng Không Vong, hiện tại, trên mặt tuyết nơi bọn họ ở chỉ còn lại những vết tích nhàn nhạt mà thôi.
 


Đăng nhận xét

0 Nhận xét