Like us in Facebook

ÁNH SÁNG THÀNH PHỐ - Lôi Mễ (Chương 24)

THAM GIA HỘI NHỮNG NGƯỜI YÊU THÍCH TRUYỆN KINH DỊ TRUNG QUỐC


ÁNH SÁNG THÀNH PHỐ (Series tâm lý tội phạm)
Tác giả: Lôi Mễ
Chuyển ngữ: Bánh Tiêu, Lưu Hà
Nguồn: Khủng bố hội quán
 
Chương 24 – Coi thường
Trời sau tuyết khá trong, sắc trời rất tốt. Cả thành phố được bao bọc trong màu trắng thuần khiết, tựa hồ mọi thứ đều thuần mỹ như lúc ban sơ.
Tầng một cục công an thành phố, phòng giải phẫu pháp y.
Cánh cửa đột nhiên mở ra, Dương Học Vũ ló đầu nhìn hai người trong hành lang. Phương Mộc ngơ ngác ngồi trên ghế dài, thương tích trên người chưa được xử lý, vết máu vẫn còn đó. Cậu nhìn chằm chằm nền gạch granite dưới chân, ngón tay cuộn lại thành nắm đấm đặt trên đầu gối, nhìn qua giống như tượng đất, không hề nhúc nhích.
Thái Vĩ tựa bên tường hút thuốc nhìn thấy Dương Học Vũ, liền ném sang ánh mắt trưng cầu ý kiến.
Dương Học Vũ gật đầu, đáp ngắn gọn: "Có thể vào được rồi."
Thái Vĩ vứt tàn thuốc, đứng dậy vỗ bả vai Phương Mộc. Sau chừng vài giây, Phương Mộc chậm rãi ngẩng đầu lên, đờ đẫn nhìn chằm chằm Thái Vĩ, tựa hồ hoàn toàn không nhận ra anh.
"Vào thôi." Thái Vĩ thấp giọng nói: "Nhìn cô bé một chút."
Ánh mắt Phương Mộc chuyển động chậm chạp, đồng tử ảm đạm không hề có chút ánh sáng. Cậu dời tầm mắt, run rẩy đứng dậy, vừa thẳng lưng chân liền mềm nhũn, thiếu chút nữa ngã nhào trên mặt đất.
Thái Vĩ túm lấy cánh tay cậu, cố gắng chống đỡ thân thể cậu, thở dài một tiếng.
Thần sắc Dương Học Vũ buồn bã, lặng lẽ tránh đường, chờ Thái Vĩ dìu Phương Mộc vào phòng giải phẫu, liền đóng chặt cửa phòng trở lại.
Bên trong hoàn toàn yên tĩnh. Lão Trịnh pháp y vừa kết thúc công việc tháo găng tay, cúi đầu đứng trong góc. Nhìn thấy Phương Mộc tiến lại, Lão Trịnh đi qua, đặt tay ấn lên bả vai cậu.
"Bị ngạt thở cơ học." Lão Trịnh nhẹ giọng nói: "Hung khí chắc hẳn là một sợi dây mảnh."
Phương Mộc tựa hồ hoàn toàn không nghe được lời của ông ta, chỉ sững sờ nhìn thân hình lặng lẽ như đang ngủ được phủ bởi một tấm vải trắng trên bàn giải phẫu.
Lão Trịnh khó xử lắc đầu, nói nhỏ với Dương Học Vũ: "Vẫn chưa làm phân tích độc tố, chỉ mới kiểm nghiệm sơ bộ." Ông ta hướng về phía Phương Mộc hất hàm: "Đây là người mình, nếu giải phẫu, sợ cậu ấy chịu không nổi —— để cậu ấy được nhìn đầy đủ đi."
Dương Học Vũ gật đầu, nói nhỏ một câu làm phiền rồi. Lão Trịnh thoáng cười khổ, khoát khoát tay đi ra.
Phương Mộc đứng tại chỗ chốc lát, chậm rãi vùng khỏi tay Thái Vĩ, loạng choạng đi về hướng bàn giải phẫu.
Trên mặt bàn inox lạnh băng, cô bé lẳng lặng ngửa mặt nằm đó, tấm vải trắng đơn phủ kín từ đầu đến chân, chỉ có vài lọn tóc màu lam thò ra bên ngoài. Phương Mộc cúi thấp đầu, kinh ngạc nhìn, lại quay đầu nhìn Thái Vĩ và Dương Học Vũ, tựa hồ đang chờ đợi ai đó trong bọn họ có thể nói cho cậu biết: Đây chỉ là mộng, không phải hiện thực.
Dương Học Vũ dời mắt. Thái Vĩ thoáng trầm ngâm, chậm rãi đi tới, đặt tay phải lên bờ vai cậu, khẽ xoa xoa.
Động tác này dường như đã tiếp cho Phương Mộc thêm một ít dũng khí, cậu lại quay mặt về phía bàn giải phẫu, giơ một tay lên, sau khi dừng lại trên không trung vài giây, nhẹ nhàng xốc tấm vải trắng lên.
Khuôn mặt tái nhợt của Liêu Á Phàm lộ ra.
Hai mắt cô bé khép hờ, hàng mi dày bao phủ trên mí mắt, sắc mặt bình thản, giống như vẫn còn đắm chìm trong cơn mộng mị.
Pháp y tốt bụng đã cố tình lau đi vết máu bên khóe môi cô, chỉ còn dấu vết thắt trên cổ là không làm sao che giấu được, một vệt tái nhợt nhẵn nhụi hằn trên da vô cùng chói mắt.
Hơi thở Phương Mộc dồn dập, toàn thân bắt đầu rung động. Thái Vĩ vội vàng đỡ lấy cậu, tay kia kéo tấm vải đơn màu trắng lại, cố gắng che khuất khuôn mặt Liêu Á Phàm.
Nhưng Phương Mộc lại nắm chặt lấy cổ tay Thái Vĩ, ngón tay cơ hồ khảm vào cổ tay anh. Thái Vĩ yên lặng chịu đựng cơn đau nhức trên cổ tay, thả mảnh vải trắng xuống.
Một hồi lâu sau, Phương Mộc mới buông Thái Vĩ ra, tựa hồ đã hạ quyết tâm thật lớn, run rẩy vươn tay, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt Liêu Á Phàm.
Trơn mịn, lạnh buốt, cứng ngắc không hề có sức sống.
Trong mấy tháng Liêu Á Phàm lần thứ hai bước vào cuộc sống của Phương Mộc, bọn họ chưa từng tiếp xúc thân mật. Lúc này trước mắt những người bên ngoài, đôi nam nữ chuẩn bị bắt đầu cuộc sống hôn nhân đẹp đẽ, da thịt lần đầu tiên quyến luyến nhau, trớ trêu thay lại là ở đây.
Bi thảm hơn là, giờ phút này họ đã là người ở hai thế giới.
Thái Vĩ lẳng lặng nhìn Liêu Á Phàm, thì thào nói: "Cô bé thật xinh đẹp."
"Đúng vậy, cô bé thật xinh đẹp." Phương Mộc tựa hồ đã mất đi năng lực suy nghĩ, máy móc lặp lại lời Thái Vĩ: "Tại sao trước kia tôi không phát hiện ra chứ. . . . . . ?"
Dương Học Vũ ái ngại nghiêng đầu đi, đưa tay kéo cánh cửa phòng giải phẫu. mới vừa đụng tới nắm cửa, cửa sắt đã bị người bên ngoài hất văng. Liền đó, một người phụ nữ tóc hoa râm lảo đảo lao đến.
Người phụ nữ chạy ào vào trong, đầu tiên là hốt hoảng nhìn quanh, lập tức phát hiện cô gái trên bàn giải phẫu.
"Á Phàm!" Một tiếng gào bi thống tê tâm liệt phổi từ trong lồng ngực người phụ nữ trào ra. Chị thất tha thất thểu nhào tới trước bàn giải phẫu, ghé vào bên cạnh di thể của cô gái, cuống quít lắc cô.
"Á Phàm con tỉnh dậy đi! Ta là dì Triệu đây!" Người phụ nữ nước mắt đầy mặt, điên cuồng nhìn khắp thân thể cứng ngắc nọ, tựa hồ không tin đây từng là cô bé hoạt bát, xinh đẹp kia: "Thế này là thế nào? Á Phàm con làm sao vậy hả. . . . . . ?"
"Chị à, chị đừng như vậy." Thái Vĩ vội vàng kéo chị từ trên di thể Liêu Á Phàm ra: "Chị tỉnh táo chút đi. . . . . . "
Chị cả Triệu chẳng biết lấy đâu ra sức lực, đẩy Thái Vĩ ra, xoay người vọt tới trước mặt Phương Mộc, hung hăng giáng một cái bạt tai vào mặt cậu.
Dấu tay in hằng rõ rệt trên mặt Phương Mộc, đầu của cậu bị đánh đến lệch sang một bên, toàn thân thoáng lảo đảo, cơ hồ ngã sấp xuống.
Chị cả Triệu tựa như sư tử mẹ phẫn nộ, nhào tới trên người Phương Mộc vừa đấm vừa đá.
"Cậu trả Á Phàm lại cho tôi! Cậu đã hứa với tôi cái gì. . . . . . ? Tại sao cậu không chết đi!"
Phương Mộc bị đánh ngã xuống đất, nhưng cậu vẫn không hề tránh né, cũng không chống cự, mặc kệ chị cả Triệu trên người cậu cuồng loạn đấm đá.
Thái Vĩ và Dương Học Vũ xông lên, ra sức kéo chị cả Triệu ra. Cho dù bị kéo tới góc tường, chị cả Triệu vẫn không chịu từ bỏ hướng về Phương Mộc cố sức đá hai chân. Mắt thấy mình bị hai người đàn ông lực lưỡng đè lại, chị cả Triệu cũng mất hết sức lực, ngồi bệt dưới đất lớn tiếng khóc rống.
"Tôi sai rồi, tôi sai rồi! Tôi không nên tin cậu. . . . . . " Tiếng la khóc của chị cả Triệu quanh quẩn thật lâu trong phòng giải phẫu trống trải "Tôi không nên giao Á Phàm cho cậu. . . . . . Người nên chết phải là tôi. . . . . . không phải Á Phàm. . . . . . con bé chỉ vừa có được cuộc sống tốt đẹp mà. . . . . . "
Khóe mắt Thái Vĩ cũng ươn ướt, anh ra hiệu cho Dương Học Vũ, đối phương gật gật đầu, nâng cánh tay chị cả Triệu dậy, không để ý đến việc chị vẫn đấm loạn đá loạn vừa khóc vừa hò hét, kéo chị ta ra khỏi phòng giải phẫu.
Bên trong tạm thời yên tĩnh trở lại. Thái Vĩ thở hổn hển, xoay người đi tới bên cạnh Phương Mộc. Cậu vẫn nằm trên mặt đất như trước, vẫn duy trì tư thế vừa rồi, không hề nhúc nhích.
Thái Vĩ ngồi xổm xuống, nâng đầu cậu dậy, nhìn từ trên xuống: "Cậu không sao chứ?"
Hai mắt Phương Mộc trợn tròn, trừng trừng nhìn Thái Vĩ, toàn thân run rẩy, trong cổ họng đột nhiên phát ra những tiếng hư hư.
Thái Vĩ sợ hãi, vội vàng đỡ Phương Mộc nửa ngồi xuống, cuống quít vỗ phía sau lưng cậu.
"Cậu đừng làm anh sợ mà." Thái Vĩ vừa vỗ vừa nhìn sắc mặt Phương Mộc: "Muốn khóc thì cứ khóc ra, ngàn vạn lần đừng có nén."
Toàn thân Phương Mộc càng kịch liệt run rẩy, hai mắt cơ hồ muốn trồi ra khỏi hốc mắt, nhưng trước sau vẫn cắn chặt răng, tựa hồ có thứ gì đó nặng ngàn cân mắc kẹt trong lồng ngực.
Trong đôi mắt của cậu cơ hồ muốn nhỏ máu, nhưng một nửa giọt nước mắt cũng không có.
"Anh đi gọi người, cậu đừng cử động, ngàn vạn lần đừng nhúc nhích!"
Thái Vĩ nóng nảy, nhảy dựng lên chạy về hướng cửa, vừa mới cất bước, liền nhìn thấy Dương Học Vũ vội vã đẩy cửa vào.
"Phương Mộc," Dương Học Vũ nhìn cậu tê liệt ngã trên mặt đất, vẻ mặt hoảng sợ: "Giang Á. . . . . . Đến tự thú rồi."
Trong đại sảnh là một bầu không khí vô cùng căng thẳng, mười mấy cảnh sát như gặp đại địch, tay mỗi người đều đặt trên súng ngắn và dùi cui điện, ra sức nhìn chằm chằm người đàn ông một mình đứng ở cửa kia.
Trong cửa hông bên cạnh, Mễ Nam mang theo hộp dấu chân, cùng mấy cảnh sát vội vã tiến vào. Khoảnh khắc khắc nhìn thấy Giang Á, phản ứng đầu tiên của Mễ Nam là kinh ngạc, nhưng rồi lập tức đã bị lửa giận thiêu đỏ hai mắt, cơ hồ xông qua, xoay hộp dấu chân hung hăng nện xuống đầu hắn.
Giang Á cũng không thèm nhìn tới những người khác, chỉ ra sức nhìn chằm chằm Phương Mộc đang được đám người Thái Vĩ vây quanh đi tới.
"Cô ấy đâu?" Giang Á lớn tiếng hỏi: "Nói cho tôi biết, cô ấy ở đâu?"
Phương Mộc rống lên một tiếng trầm đục, nhấc chân định nhào qua, bị Thái Vĩ túm chặt lại. Phương Mộ vùng vẫy vài cái, rốt cuộc thò tay sang bên hông Thái Vĩ rút súng.
Giang Á vẫn thản nhiên chẳng chút sợ hãi, tiến lên vài bước, biểu cảm trên mặt cũng gần như cuồng loạn.
"Cô ấy ở đâu. . . . . . ? ?"
Dương Học Vũ bước một bước dài xông đến, nhanh chóng bẻ quặt tay Giang Á bắt chéo sau lưng, gọi các đồng sự khác: "Còng lại!"
Trong đại sảnh nhất thời vô cùng hỗn loạn mười mấy cảnh sát người thì ngăn chặn Phương Mộc đoạt lại súng, mấy người khác thì vây quanh Giang Á đang bị ấn trên mặt đất, ba chân bốn cẳng còng tay hắn lại.
Hai người đàn ông đều không ngừng giãy giụa, hung ác nhìn chằm chằm lẫn nhau, tựa hồ đều đang khao khát chỉ trong giây tiếp theo có thể đẩy đối phương vào chỗ chết.
"Mày đã đưa cô ấy đi đâu rồi?" Mặt Giang Á dán trên mặt đất, kiệt lực quát: "Tao biết mày muốn làm gì, dùng Ngụy Nguy khống chế tao? . . . . . ."
"Mày câm miệng cho tao!" Dương Học Vũ hung hăng đập lên đầu hắn: "Mày muốn tự thú đúng không? Được, tao đã chuẩn bị chỗ tốt cho mày rồi!"
"Cô ấy là bệnh nhân! Mày quá hèn hạ!" Giang Á khắp mặt đều là bụi đất, liều mạng giãy giụa cơ thể: "Mày giao Ngụy Nguy ra đây, tao sẽ tự thú, bằng không mày đừng mong tao mở miệng!"
"Đây không phải là chuyện mày có thể quyết định đâu!" Dương Học Vũ cắn răng, túm tóc Giang Á kéo hắn lên: "Rồi mày xem tao có thể làm cho mày mở miệng hay không!"
"Buông hắn ra!" Phương Mộc đột nhiên ngừng giãy dụa, dùng sức đẩy đám người Thái Vĩ ra.
Dương Học Vũ kinh ngạc nhìn cậu: "Cái gì?"
"Tôi muốn nói chuyện một mình với hắn." Phương Mộc giơ một ngón tay chỉ hướng Giang Á: "Mở còng tay ra."
Thái Vĩ lập tức cự tuyệt: "Không được."
"Anh sợ em giết hắn, hay sợ hắn giết em?"
"Cả hai." Thái Vĩ hạ giọng: "Hắn đã ở trong tay chúng ta rồi, có thể vì Á Phàm báo thù rửa hận là chuyện sớm muộn thôi. . . . . . "
"Không, anh không biết hắn đâu." Phương Mộc lắc đầu: "Anh cũng không biết người phụ nữ đó có ý nghĩa với hắn như thế nào đâu."
Thái Vĩ sửng sốt, thoáng trầm ngâm một chút, nhẹ nhàng gật đầu với Phương Mộc.
Vài phút sau, Phương Mộc và Giang Á ngồi đối diện nhau trong một căn phòng họp nhỏ. Bốn mắt chạm nhau, trong ánh mắt hai bên đều có đủ lửa giận để thiêu đốt đối phương thành tro bụi.
Chỉ có điều, song phương đều đang cố hết sức kiềm chế bản thân.
Ngoài phòng họp thỉnh thoảng có tiếng bước chân nhẹ nhàng đi lại. Không cần phải nói, Thái Vĩ, Dương Học Vũ và Mễ Nam đang hồi hộp canh giữ ở cửa. Nếu trong phòng bọp có gì bất thường, bọn họ đều sẽ lập tức xông vào.
Phương Mộc lên tiếng trước: "Tại sao phải giết Liêu Á Phàm?"
Giang Á xoa cổ tay sưng đỏ, nhìn Phương Mộc một chút, bình tĩnh nói: "Chưa nhìn thấy Ngụy Nguy, tao sẽ không nói cho mày biết bất cứ chuyện gì."
"Không phải mày đã gặp cô ấy sao." Giang Á nghiêng thân trên về phía trước, hung ác nhìn chằm chằm Phương Mộc: "Cô ấy là một người sống thực vật! Nếu không có người chăm sóc, cô ấy sẽ chết!"
Chứng kiến vẻ lo lắng của hắn, Phương Mộc chợt cảm thấy được an ủi cực lớn.
"Cô ta không phải người thực vật." Phương Mộc lạnh lùng nói: "Tối qua, cô ta ở cùng với tao ở nghĩa trang Long Phong." Cậu chỉ chỉ vết thương trên mặt mình: "Mày nghĩ một người sống thực vật có thể làm được thế này sao?"
Giang Á trợn mắt há hốc mồm nhìn Phương Mộc, ước chừng nửa phút sau, mới ra sức lắc đầu: "Không thể như vậy, mày đang gạt tao. . . . . . "
"Tao không cần thiết phải gạt mày." Phương Mộc cắt ngang lời hắn:
"Nếu mày không tin, có thể đến nghĩa trang Long Phong kiểm tra. Có một ngôi mộ bị đốt trụi, chủ mộ tên là Tôn Phổ."
Giang Á há hốc miệng, nhìn Phương Mộc, lại mơ hồ nhìn chung quanh, tựa hồ đối với mọi việc trước mắt đều không thể tin.
"Không thể như vậy, cô ấy đã hôn mê gần một năm rồi. . . . . . " Ánh mắt hắn đăm đăm, thì thào nói: "Mỗi ngày tôi đều ở cùng cô ấy. . . . . . "
"Quả thực ngày nào cô ta cũng ở cùng mày, thậm chí cả những buổi tối mày ra ngoài giết người nữa!" Phương Mộc tiếp tục nói: "Mỗi lần sau khi mày giết người xong, cô ta đều lưu lại ở hiện trường một mã hóa —— Mày biết đó là gì không?"
Giang Á ngơ ngác nhìn Phương Mộc, một lúc lâu sau mới hỏi: "Là gì?"
Phương Mộc hướng ra phía ngoài cửa hét một tiếng: "Học Vũ!"
Có người lên tiếng, lập tức một tràng tiếng bước chân vội vã rời đi.
"Mày hiểu rõ Ngụy Nguy không? Mày biết tại sao cô ta tiếp cận mày không?" Phương Mộc một lần nữa nhìn về phía Giang Á: "Mày cho rằng đây là tình yêu sét đánh sao?"
"Mày câm mồm!" Giang Á đột ngột rống lên: "Tao không tin, trừ phi tao tận mắt nhìn thấy!"
Dương Học Vũ cũng không để hắn chờ đợi lâu, vài phút sau, anh đã mang một chồng tài liệu phô tô quẳng trước mặt Giang Á. Sau khi hung hăng trừng mắt liếc Giang Á một cái, Dương Học Vũ hướng về phía Phương Mộc ra hiệu ý bảo có tình hình gì lập tức gọi người.
Chỉ là những tờ giấy bình thường, nhưng Giang Á lại lật qua lật lại nhìn mấy lần. Cuối cùng, hắn thẫn thờ đặt những bức ảnh có hình mã hóa này đặt lại trên bàn, chán nản dựa về phía sau, không nói gì nữa.
"Thế nào, là chữ viết của Ngụy Nguy đúng không?" Phương Mộc bình tĩnh nói: "Tao không lừa mày, từ đầu đến cuối mày đều bị Ngụy Nguy lợi dụng."
Một lúc lâu, Giang Á mới khó nhọc mở miệng, giọng nói khàn khàn, giống như bỗng chốc đã già đi rất nhiều.
"Tôn Phổ là ai?"
Trong ánh mắt hắn thậm chí còn chất chứa một tia cầu xin: "Những số hiệu này là cái gì?"
Phương Mộc suy nghĩ một chút, quyết định nói cho hắn biết sự thật.
Một câu chuyện cũ, nhẫn nhục chờ đợi 9 năm chờ được kể ra. Đám sương mù giữa quá khứ và hiện thực, dần dần lộ rõ ra nguyên trạng trước mặt Giang Á. Vẻ mặt của hắn từ khiếp sợ chuyển thành phẫn nộ, từ ghen ghét đến không cam lòng, cuối cùng vẻ mặt đờ đẫn trở lại.
Sau khi nghe xong, hắn lại ngơ ngác nhìn Phương Mộc, hồi lâu mới thở dài một tiếng.
"Thì ra, cô ấy yêu hắn như vậy." Giang Á thì thào nói, trong mắt tựa như ảo mộng: "Tôi vẫn tưởng rằng, tôi mới là người cô ấy yêu nhất."
“Đến lượt ngươi rồi." Phương Mộc đột ngột nắm chặt nắm đấm, giọng cũng bắt đầu run rẩy: "Tại sao ngươi muốn giết Liêu Á Phàm, chỉ bởi vì cô bé đã làm Ngụy Nguy ngã xuống đất sao?"
Giang Á chuyển hướng ánh mắt sang Phương Mộc, nhưng lại như hoàn toàn không hiểu lời cậu đang nói, vẫn thẫn thờ lầm bầm: ". . . . . . Mỗi lần cô ấy nhìn thấy những kẻ làm người ta tức giận, những chuyện khiến người ta tức giận, đều nói, nếu bọn họ chết hết đi thì tốt rồi. . . . . .Thế giới này sẽ tốt đẹp hơn nhiều. . . . . . .Tôi không thể cứu cô ấy, nhưng tôi có thể cho cô ấy một thế giới sạch sẽ, đẹp đẽ hơn thế giới của tôi. . . . . . "
"Hiện tại mày đã biết rồi đó, tất cả những việc mày làm này đều không hề có nghĩa lỹ gì." Phương Mộc cố gắng bình tĩnh trở lại: "Mày tự thú đi. Tao cam đoan mày sẽ được xét xử công bằng."
"Tự thú?" Giang Á tựa hồ đã phục hồi tinh thần trở lại, nhắc đi nhắc lại hai chữ này, giống như đang nghiềm ngẫm hàm nghĩa của hai chữ này: "Tự thú, tự thú. . . . . . "
Đột nhiên, Giang Á thoáng nở nụ cười. Liền sau đó, hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt lấp lánh nhìn Phương Mộc:
“Sỹ quan Phương, anh còn nhớ rõ tôi từng kể cho anh một câu chuyện không? Câu chuyện về đứa trẻ tên là Cẩu Đản kia." Dáng vẻ Giang Á so với vừa rồi khác nhau một trời một vực: "Đó vĩnh viễn chỉ là một câu chuyện."
"Tốt nhất mày nên tự thú." Phương Mộc dõi theo hắn, nhấn mạnh từng chữ: "Mày trốn không thoát đâu."
"Không. 'Ánh sáng thành phố' thà tự mình lụi tắt, cũng sẽ không khuất phục trước pháp luật bất công." Giang Á cao giọng: "Có lẽ trước đây hắn vì người khác. Thế nhưng, hiện tại, hắn sẽ vì chính mình —— Tôi cam đoan với anh, anh sẽ nhìn thấy một 'Ánh sáng thành phố' càng mạnh mẽ hơn nữa."
Phương Mộc rốt cuộc không kiềm chế nổi nữa, đứng phắt dậy, cái ghế bên dưới cũng bị cậu hất đổ ầm xuống đất.
Cơ hồ cùng lúc, Thái Vĩ và Dương Học Vũ lao vào, phía sau còn có Mễ Nam vẻ mặt khẩn trương đi theo.
"Các người tới vừa lúc." Giang Á bình tĩnh nhìn bọn họ: "Tôi vừa nói muốn tự thú đúng không? Xin lỗi, tôi nói giỡn đó."
Hắn vươn hai tay:
"Các người xử phạt tôi đi."
Trong phòng tiện ích bệnh viện nhân dân thành phố nơi Liêu Á Phàm bị sát hại, cảnh sát không thu được dấu vết gì có giá trị, dấu tay và dấu chân đều bị hung thủ cẩn thận xóa sạch sau khi gây án. Bởi vì nơi này là góc chết của cammera theo dõi trong bệnh viện, nên máy theo dõi cũng không phát hiện manh mối gì.
"Ánh sáng thành phố" vẫn duy trì tác phong cẩn thận trước sau như một.
Không có khẩu cung. Không có chứng cứ. Đối thoại giữa Giang Á và Phương Mộc trong phòng họp tuy được cảnh sát ghi âm lại, nhưng không có câu nói nào có thể xem như chứng cứ kết tội Giang Á.
Mặc dù hắn có thừa nhận đi chăng nữa, nhưng trong tình trạng không có chứng cứ nào khác, vẫn không thể đưa hắn ra trước công lý.
Giang Á do gây rối trật tự trị an tại cơ quan cảnh sát, bị phòng trị an tạm giam 15 ngày.
Di thể Liêu Á Phàm được phẫu thuật khám nghiệm, nếu không phát hiện manh mối có giá trị, được Phương Mộc và chị cả Triệu đồng ý, trong vòng một tuần sẽ đưa đi hỏa táng.
Ban đêm, Thái Vĩ đưa Phương Mộc về nhà.
Anh đậu xe dưới lầu, không vội vã rời đi, mà châm cho Phương Mộc một điếu thuốc, lặng lẽ cùng cậu hút xong.
"Hay là" Thái Vĩ cẩn thận nhìn sắc mặt Phương Mộc: "Đến chỗ anh ở tạm một thời gian?"
Phương Mộc lắc lắc đầu, đứng dậy mở cửa xuống xe.
Đứng trong hành lang, trước cánh cửa quen thuộc đó, Phương Mộc lại không dám mở cửa. Ước chừng 10 phút sau, cậu mới lấy chìa khóa ra.
Vào cửa. Bật đèn. Ngọn đèn vàng ấm áp thoáng chốc tràn ngập cả phòng khách. Phương Mộc đứng ở cửa, như một người xa lạ xem xét nơi này.
Mọi thứ vẫn không có gì thay đổi. Thế nhưng mọi thứ lại có sự thay đổi thật lớn.
Cô bé kia, sẽ vĩnh viễn không còn xuất hiện ở đây nữa.
Đôi giày thể thao cũ đặt ở cửa. Mặt lưới ố vàng, dây giày đã xù lông, đế giày vẫn còn dính một ít cặn bùn.
Đúng rồi, là ngày đó. Trận tuyết đầu tiên của mùa đông thành phố C, cô bé ngốc này không chịu mang giày mới đạp tuyết về nhà. . . . . .
Phương Mộc đột nhiên cảm thấy khó thở, cậu dời ánh mắt, chậm rãi đi tới cửa phòng ngủ, do dự hồi lâu, cuối cùng nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ra.
Nhất thời, mùi vị quen thuộc phả vào mặt.
Đây là mùi vị gì? Phương Mộc ngày nào cũng đều sống trong loại mùi này, không muốn nghĩ tới nó đến từ đâu.
Là mùi bột giặt? sữa tắm? nước hoa? Hay là mùi thơm cơ thể chỉ đặc biệt thuộc về cô bé kia?
Mùi của Liêu Á Phàm.
Phương Mộc bật sáng đèn điện, mọi thứ bên trong đều sang rõ.
Trên giường, là chăn của cô, gối ôm lông nhung; Trên ghế, là áo ngủ của cô, là đồ trang điểm và gương của cô; Trong tủ quần áo mở rộng, là quần áo của cô.
Mọi thứ đều liên quan đến cô. Nhưng cuối cùng mọi thứ lại không liên quan đến cô.
Nỗi đau đớn cực độ đột nhiên kéo tới, Phương Mộc hơi lảo đảo, đỡ lấy khung cửa mới gắng gượng đứng vững.
Cái gọi là đau lòng, cũng không phải chỉ là cảm nhận về mặt tâm lý, mà là một loại đau đớn chân thật, mang tính vật chất. Nó chôn sâu trong nội tâm, không làm sao có thể thuyên giảm, như bóng với hình.
Trong mười mấy tiếng này, trong đầu Phương Mộc dần dần hiện ra vô số loại khả năng.
Nếu cậu không gặp y tá Nam thì tốt biết bao.
Nếu cậu lựa chọn tin tưởng Liêu Á Phàm thì tốt biết bao.
Nếu khi cậu biết được Giang Á sẽ làm cậu mất đi người thương yêu nhất, người cậu nghĩ đến đầu tiên là Liêu Á Phàm. . . . . .
Thì tốt biết bao.
Mọi thứ đều không thể quay trở lại. Giống như Phương Mộc không thể nào lừa gạt được nội tâm của mình trong giây phút khẩn cấp.
Yêu, là một loại bản năng, là một loại phản ứng tự nhiên, là một loại cảm thụ khó có thể che giấu.
Là người đầu tiên nghĩ đến.
Có điều, cô gái tựa như loài cỏ dại bị coi thường kia, cuối cùng đã chết vì sự coi thường của Phương Mộc.
Còn có gì có thể khiến cho người ta hối hận khôn nguôi hơn so với việc này nữa không?
Còn chưa kịp đưa cô bé đến công viên. Còn chưa kịp mời cô ăn một bữa cơm đàng hoàng. Còn chưa kịp giới thiệu cô cho bạn bè mình. Còn chưa kịp nghiêm túc đường hoàng, toàn tâm toàn ý mà nói với cô một câu ——
Á Phàm, chúng ta kết hôn đi.
Cô bé, rốt cuộc đã không trở về được nữa.
Trái tim phảng phất như bị co rút, thơi thở cũng sắp đình chỉ. Phương Mộc cảm thấy toàn thân chết lặng, cơ hồ nhào tới cái ghế bên cạnh, khẽ ngồi phịch xuống.
Cậu ngả đầu trên gối, hai tay ra sức nắm chặt tóc.
Phải tỉnh táo. Phải kiềm chế. Phải đối mặt. Phải vì cô báo thù rửa hận.
Vài phút sau, tựa hồ máu đã lại chảy xuôi trong huyết quản. Phương Mộc nhẹ nhàng thở ra một hơi, ngẩng đầu, chậm rãi tìm kiếm trong túi áo.
Trống rỗng. Lúc này cậu mới nhớ tới hộp thuốc lá mình đã đánh mất từ lâu.
Giờ khắc này, Phương Mộc cần cần nó để bình ổn tâm trạng của mình, cần khói thuốc để che lại những sự vật quen thuộc trước mắt. Cậu nhìn khắp bốn phía trong phòng, nhanh chóng nhìn thấy nửa bao thuốc trên ngăn tủ đầu giường.
Chắc là Liêu Á Phàm để lại, Phương Mộc khó nhọc dời bước sang, cầm lấy hộp thuốc lá, đột nhiên phát hiện một tờ giấy chèn dưới hộp thuốc.
Phía trên viết vài chữ xiêu vẹo và một dấu chấm than thật to.
Còn hút thuốc, sẽ chặt tay!
Trong nháy mắt, nỗi bi thương kiềm nén suốt một ngày giống như hồng thủy vỡ đê gào thét tràn tới.
Phương Mộc ngã ngồi trên mặt đất, khóc rống lên.
 


Đăng nhận xét

0 Nhận xét