Like us in Facebook

Hoàng Hà Quỷ Quan - Chương 18

THAM GIA HỘI NHỮNG NGƯỜI YÊU THÍCH TRUYỆN KINH DỊ TRUNG QUỐC


Chương 18: Tử Vong

          Sau khi chúng tôi đến Thái Nguyên, mọi việc đều do nha đầu kia sắp xếp. Chúng tôi dọn đến nhà giáo sư, giáo sư có một cô con gái ở nước ngoài, nghe nói biết tin giáo sư qua đời cũng không thèm về, Nhã Nam vừa nói vừa cắn răng nghiến lợi.
Mấy ngày tiếp theo chúng tôi đi Nam Cung thăm hỏi một số bạn cũ, Thiếu Gia cũng dạo qua mấy cửa hàng, tranh thủ nhặt nhạnh một vài đồng.
          Nhã Nam về lại trường báo cáo, định tìm hiểu thêm tài liệu và hỏi han người quen một chút thông tin nhưng căn bản vẫn không có kết quả nào khả thi. Không những không dò la được tin tốt lành gì mà ngược lại còn biết được hung tin, nghe nói trong số quân nhân tham gia vận chuyển quan tài hai người đã chết.
          Chúng tôi nghe được tin tức này, trong lòng vô cùng khó chịu, định đến đơn vị đó hỏi thăm, có điều họ bảo mật thông tin cực cao, không chịu tiết lộ chút gì, Thiếu Gia thử tìm cách hối lộ để moi tin tức, kết quả thiếu chút nữa bị đưa đến đồn công an.
          Tôi thấy trước sau vẫn không có thu hoạch gì đáng kể, cứ ngồi không cũng không phải là cách hay, liền ở lại trong phòng phân tích, tổng kết một chút. Tôi viết ra giấy những suy nghĩ của mình, nếu như toàn bộ giả thuyết của tôi là đúng, thì câu chuyện hẳn phải là như vậy.
          Khoảng đầu năm một năm nào đó trước kia, trong lúc thanh ứ lòng sông Hoàng Hà, người dân đã moi lên được long quan trấn sông, vì thời gian đó đã là rất lâu về trước, có thể lên tới trên một ngàn năm trước, như vậy thì niên đại của long quan trấn sông cũng không thể phỏng đoán, do ai chôn vào lòng sông Hoàng Hà? rốt cuộc là vì sao lại làm như vậy? chúng tôi không thể kiểm chứng.
          Sau đó Quảng Xuyên vương Lưu Khứ lại mang long quan trấn sông chôn trở lại lòng sông Hoàng Hà. Giả thiết lúc đó hắn vì sợ bị dân oán thán nên đã xây một tòa mộ huyệt cao cấp.
          Không biết vì nguyên nhân gì mà một số năm sau, đỉnh mộ sụp xuống một cái hang, có lẽ là va chạm với cào sắt của thuyền thanh ứ gây ra.
          Đầu năm một năm nào đó, trong lúc Vương Toàn Thắng móc rác rưởi, tình cờ đã thả đinh ba sắt vào trong động, kết quả mò lên đồ đồng thau.
          Nửa năm trước Vương Toàn Thắng tới Thái Nguyên, gặp tôi, sau đó lại mang đồ đồng thau bán cho tôi (vài ngày sau, gã chết một cách ly kỳ trong phòng của tôi).
          Cũng trong khoảng nửa năm trước, tôi về quê của gã tìm người nhà gã nhưng không có kết quả, đồng thời lại phát hiện ra cổ mộ, thời điểm vào động xảy ra sự cố bất ngờ, bạn đồng hành với tôi Đan Quân chết trong động.
          Bốn tháng trước, giáo sư bắt đầu tiến hành công tác khai quật mộ cổ.
          Một tuần lễ trước, giáo sư chết. Hai quân nhân tham gia đoàn khảo cổ cũng tử vong.
          Tôi vỗ vào tờ giấy một cái, nói: “Về mặt thời gian thì không có tính quy luật, có điều giả thiết là thời điểm hai quân nhân kia tử vong cũng mang cái nét mặt kỳ dị đó thì nhất định phải có nguyên nhân đặc biệt. Vì sao lại đột nhiên phát sinh biểu cảm này mà chết, nguyên nhân chắc chắn có liên quan tới cổ mộ. Thật ra thì điều bây giờ tôi muốn biết nhất là…….”
          “Có phải tiếp theo sẽ đến lượt chúng ta không” Thiếu Gia nói tiếp, tôi gật đầu, hai người đều bày ra vẻ mặt rất khổ sở.
          Nói về quan tài, những người bị chết có người đụng, có người không đụng; nói về cổ mộ thì những người này có người vào, có người cũng chưa từng đến. Nhưng có thứ gì mà những người này cùng đụng chứ? Những người này có điểm chung gì đây?
          Nếu nói rằng thứ mà tất cả mọi người cùng đụng, nghĩ đi nghĩ lại thì cũng chỉ có phù sa lắng đọng trong Hoàng Hà, có điều nếu là thứ này thì hàng ngày cũng có rất nhiều người đụng, lão Thái kia không nói, còn bao nhiều người cũng tới đó bơi lội, hơn nữa công trường hoàng sa trong lúc hoạt động chắc chắn cũng không thể tránh đụng phải.
          Tôi nghĩ tới nghĩ lui cũng không ra manh mối, Thiếu Gia liền nói đừng nóng, dù sao cũng không biết có phải là tới phiên chúng ta hay không, nửa năm qua rồi cũng chưa có xảy ra chuyện gì, không chừng đây chẳng qua chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên.
          Tôi thở dài, lòng thầm nhủ, giá như là trùng hợp thật, có điều đã đến nước này, có muốn lừa gạt bản thân cũng lừa không nổi.
          Mấy ngày sau đó tôi đều nát óc suy nghĩ chuyện này, mỗi một chi tiết nhỏ tôi cũng đều lưu tâm, thoáng cái đã dặt dẹo ở Thái Nguyên được nửa tháng. Đến cuối tháng, mấy người ở trên xuống nói, nhà trường phải thu hồi nhà, vì vậy chúng tôi không còn cách gì hơn là giúp cô bé dọn nhà.
          Nhà giáo sư toàn là sách, tôi không thể tưởng tưởng nổi chúng tôi lại là ba thiên tài dọn nhà, lúc này toàn bộ căn nhà đã trống trơn, chỉ còn lại một chiếc bàn gỗ nhỏ, cô bé nói chiếc bàn đó giáo sư đã dùng mười mấy năm rồi, cũng không cần chuyển đi nữa. Tôi thử kéo kéo ngăn kéo bàn gỗ nhưng phát hiện đã bị khóa.
          Tôi nghĩ có lẽ bên trong có tiền hoặc là đồ quý gì đây, vì vậy liền dùng một chiếc chìa khóa vạn năng khều khều rồi giật mạnh ngăn kéo ra ngoài.
          Tôi mất hứng, thì ra bên trong cũng chẳng có thứ gì quý giá, tôi sắp xếp lại một chút, mang cho cô nhóc. Khi tôi mở tiếp ngăn kéo phía dưới, phát hiện bên trong là tài liệu.
          Tôi bắt đầu có chút nản chí, lúc này tôi đã kéo đến ngăn kéo phía dưới cùng thì thấy một xấp giấy nháp đè lên một cái máy tính xách tay.
          Bên trong máy tính xách tay kia, kẹp rất nhiều tài liệu, trên mặt bìa máy tính xách tay viết một hàng chữ: Khảo cổ Hoàng Hà cổ quan tài liệu liên quan (không dùng để tham khảo)
          Phía dưới có chữ ký và ngày tháng, một tháng trước.
          Tôi rầu rĩ trong lòng, mới tháng trước, ông còn tự tay viết xuống dòng chữ này, bây giờ đã không còn ở đây nữa. Có điều cái đề mục này có điểm kỳ quái, vì sao lại gọi là “tài liệu tham khảo liên quan”, nếu đã là tài liệu tham khảo vì sao lại viết “không dùng để tham khảo”.
          Tôi ngây người một chốc mới mở máy tính xách tay ra, thấy bên trong xấp giấy nháp còn có rất nhiều hình ảnh.
          Tôi thử lật giở những thứ đó một chút, phía trên là hình ảnh những văn bản điêu khắc trên cổ mộ, những văn bản kia đều viết bằng chữ phồn thể, tôi thấy ngày tháng phía trên, hiển nhiên những văn kiện này là bản chính, đều là đồ trước giải phóng.
          Chữ phồn thể viết ngược so với chữ viết hiện tại, tôi xem cũng không hiểu hết được nghĩa nên xem qua vài tờ rồi trả nó lại chỗ cũ, có điều đúng lúc này mấy hình ảnh quen thuộc đập vào mắt thu hút sự chú ý của tôi.
          Đó là một tấm hình màu, trong hình lại là một người chết, người này bị treo trên xà ngang, tôi nhìn qua thấy thân hình người này có chút quen mắt, nghĩ ngợi một chút, phát hiện người trong hình thì ra là lão Thái.
          Lão Thái đã chết rồi sao?
          Tôi hít một hơi khí lạnh, lập cập lật tấm hình lên xem, mặt sau có hàng chữ chú thích.
          Thái Minh Long, thời gian tử vong,  ngày 24 tháng 8 năm 1997, chết bất đắc kỳ tử.
          Tôi lôi toàn bộ chỗ tài liệu và hình ảnh đó ra, nhất thời toàn thân lạnh như băng. Tôi nhìn thấy mười mấy tấm hình, trên hình không phải là khuôn mặt dữ tợn thì là phấn khích, cháu ngoại lão Thái cũng ở đây, tử vong sau lão 7 ngày, còn rất nhiều người nữa mà tôi không biết, nhưng qua trang phục và phù hiệu có thể phán đoán họ là những quân nhân tham gia vào đoàn khảo cổ.
          Tôi rút ra một tờ giấy, nhìn thấy phía trên là bản danh sách dài gồm có tên người và bên cạnh đó là thời gian tử vong.
          Tôi nhẩm tính, thời gian chết của mọi người đều không có quy luật, giống như là phát sinh ngẫu nhiên vậy.
          Tôi khó nhọc hít thở nhìn xuống, thấy hàng chữ “Bản thân”, bên cạnh kèm một hàng chữ nhỏ: Căn cứ vào thông tin minh văn ghi lại, kết hợp với tính toán “sinh nhật liệm (dây xích)”, thời gian tử vong bất đắc kỳ tử không còn dài vậy.
          Tôi a lên một tiếng, đầu óc trống rỗng, quả nhiên những lão đầu tử kia đã giải mã được nội dung của minh văn. Rốt cuộc thì minh văn đã viết những gì, cái gọi là tính toán sinh nhật liệm rốt cuộc là gì, chẳng lẽ là căn cứ vào minh văn liền có thể tính toán ra được thời gian tử vong của những người này.
          Tôi nhìn tiếp xuống phía dưới thì thấy phía dưới tên giáo sư còn có tên một vài người nữa, ngay bên dưới là một người tên lão Biện, kế đó bất ngờ chính là tên tôi, xếp phía sau là Thiếu Gia và cô nhóc.
          Tôi càng nghĩ càng hoang mang, bấm ngón tay tính thử, theo như những gì giáo sư  viết ở trên, ngày tử vong của tôi tính từ hôm nay chỉ còn đúng bảy ngày, Thiếu Gia và cô nhóc ngay sau tôi đúng một ngày, tôi khó tránh khẽ rùng mình một cái.
          Tôi không còn tâm trạng dọn dẹp phòng cho giáo sư nữa, len lén lấy món đồ này ra, bỏ vào trong túi xách của mình, sau đó đón xe đến Nam Cung tìm Thiếu Gia bàn bạc.
          Thiếu Gia đang cãi nhau với một người ngoại quốc, gã kia đang chào hàng gã một món đồ sứ dởm khiến gã phùng mang trợn má nước miếng văng tung tóe, tôi vội kéo lão kia đi chỗ khác nói: " Itakeit! Getouthere! " (cái này tôi lấy! mời đi đi cho!) sau đó đưa xấp tài liệu cho gã nói: “Mau xem đi, đây là cái gì!”
          Thiếu Gia đang khó chịu trong lòng định phát tiết nhưng thấy nét mặt tôi rất nghiêm túc mới chịu nhịn xuống, cầm chiếu lệ tập tài liệu rồi liền ném qua bên cạnh nói: “Chữ gà bới tôi xem không hiểu!”
          Tôi biết gã can bản là không có xem, cầm tài liệu lên, lật tới tấm hình kia dí vào tầm mắt gã, lúc này Thiếu Gia mới nhìn thử một cái, mới nhìn qua sắc mặt cũng đột nhiên biến đổi.
          “Chuyện gì xảy ra? Thứ này lấy được ở đâu?” Tôi nói thật: “Lấy được trong lúc thu dọn di vật của lão đầu kia. Anh nhìn thử phía sau xem viết cái gì.”
          Gã ngồi thẳng người, nhìn kỹ phía sau tài liệu, càng xem sắc mặt càng khó coi, cuối cùng vội gấp tài liệu lại, hỏi tôi: “Vậy là nói bọn ta sắp phải đi chầu ông vải, anh có tin hay không?”
          Tôi không biết trả lời gã thế nào, nói tin thì quá hoang đường, nhưng nói là không tin thì cái chết của Vương Toàn Thắng và giáo sư đang bày ra trước mắt, thật sự là khiến người ta không thể an tâm. Hơn nữa ở trên giáo sư đã tính toán ra ngày giỗ của bản thân, quả thật cuối cùng bản thân ông ta cũng tử vong đúng vào ngày hôm đó, với thân phận của ông ta như vậy đương nhiên sẽ không viết những điều linh tinh vô căn cứ vào sổ của mình.
          Thiếu gia giơ ngón tay lên tính toán một chút nói: “Nếu những tính toán của giáo sư là đúng, vậy thì bọn tôi sẽ chết chậm hơn anh một ngày, đến hôm nay đã qua một ngày, há chẳng phải chỉ còn tốt số sống thêm 7 ngày nữa sao?”
          Tôi nói: “Anh cũng đừng vội tin người vậy chứ, chẳng qua cũng chỉ là một tờ giấy mà thôi, không phải căn cứ khoa học nên cũng khó kiểm chứng lắm”.
          Gã cười khan rồi đột nhiên nói: “Ai bảo không thể kiểm chứng, liền sau lão giáo sư chính là lão Biện đúng không, nếu như truyền thuyết đó là thật, vậy hôm nay chẳng phải lão chết chắc rồi sao”. Vừa nói vừa xoa tay cười lớn: “Không thể nào, không thể nào, giáo sư già bệnh tật đầy mình còn hắn như vậy làm sao có thể chết chứ?”
          Nói xong lời này, chính bản thân hắn cũng cảm giác giọng mình có chút kỳ lạ, tự cười nhạo mình một tiếng.
Tôi nhìn biểu cảm của gã, dường như là gã biết lão Biện, hỏi gã thực ra đã xảy ra chuyện gì.
          Thiếu Gia đỏ mặt, gãi đầu không biết nên nói thế nào, sau bị tôi tra hỏi dữ quá mới chịu khai, thì ra sau khi tôi trở về Thượng Hải, gã liền toàn tâm toàn ý tra tìm đơn vị của Vương Nhã Nam, định theo đuổi cô nàng, kết quả qua quá trình thường xuyên qua lại, người thì theo đuổi chưa được nhưng lại biết thêm không ít bạn bè, đồng nghiệp của cô. Đó cũng là lý do vì sao bọn họ cùng nhau đi Thượng Hải tìm tôi.
          Lão Biện chính là một kỹ sư trong đội khảo cổ, phụ trách nhiệm vụ vệ sinh và bảo quản đồ đồng thau sau khi đào từ dưới cát lên, tay nghề rất giỏi, rất nhiều quốc bảo trọng yếu đều đã từng qua tay hắn bảo quản, sửa chữa.
          Tôi xem đồng hồ, từ bây giờ tới lúc chợ Nam Cung đóng cửa còn khoảng năm, sáu giờ liền nói: “Như vậy đi! Không phải anh biết hắn sao? Lát nữa chúng ta đi tìm lão Biện đó uống rượu nhân tiện hỏi thử chuyện liên quan tới mấy cái minh văn kia, bồi tiếp hắn tới quá mười hai giờ, xem thử hắn có xảy ra chuyện gì không. Nếu không có chuyện gì xảy ra thì là tốt nhất, có thể chứng tỏ rằng chủ nghĩa duy vật của chúng ta đã thắng lợi, nếu thực sự là có chuyện phát sinh, vậy chúng ta cũng có thể biết được rốt cục đó là chuyện quái quỷ gì”.
          Nói xong chính bản thân tôi cũng cảm thấy có chút buồn cười, chúng tôi đều là những con người sống trong nền giáo dục của chủ nghĩa vô thần, bây giờ bàn về những chuyện thế này, cảm giác có phần xa lạ, chưa kể nếu để cho người khác biết thì còn không biết dấu mặt vào đâu.
          Có điều không ngờ đề nghị của tôi lại được Thiếu Gia lập tức tán thành, nhìn dáng vẻ của hắn thì hình như cũng có ý định này: “Dù sao bây giờ toàn đơn vị bọn họ từ trên xuống dưới cũng đều đang loạn cào cào hết cả, lãnh đạo mới quy tiên, hạng mục ở đây chắc cũng chưa thể tiếp tục tiến hành, hôm nay chắc hắn cũng chẳng có chuyện gì làm, coi như kiếm hắn ôn cố tri tân một chút cũng được, gã này cũng khá biết điều, để tôi giới thiệu anh làm quen với hắn luôn”.
          Chúng tôi tới quán rượu ven đường mua mấy chai rượu cùng chút thức ăn, còn cẩn thận sửa sang lại quần áo, xong rồi tôi đi theo Thiếu Gia tới đơn vị của Vương Nhã Nam, cô bé không có ở đây, chúng tôi liền hỏi thăm vài người, tìm được nhà trọ của lão Biện, gõ cửa.
          Ra mở cửa là một người đàn ông trung niên, nghe qua mấy lời chào hỏi của Thiếu Gia với gã có thể nhận ra gã chính là lão Biện.
          Lão Biện nhìn Thiếu Gia, có chút ngạc nhiên vì gã không nhận ra tôi, vả lại gã với Thiếu Gia cũng không phải chỗ giao tình thân thiết. Có điều hắn vốn là một con sâu rượu, nhìn thấy mấy chai rượu trong tay chúng tôi cũng không thể làm chủ bản thân để mặc chúng tôi đi vào.
          Chúng tôi vào phòng, trải báo, bày rượu thịt, mấy ngày nay tâm trạng hoảng loạn cũng không có thời gian ăn một bữa tử tế, nhân dịp này chén một bữa cho ra trò mới được.
          Thiếu Gia là cao thủ giao tiếp, rất biết nói chuyện, miệng lưỡi của tôi cũng không phải dạng vừa. Chẳng mấy chốc đã xuống mấy ly, giới thiệu xong xuôi hai bên, tôi giả đò thỉnh giáo gã về đồ đồng thau, cố gắng tâng bốc gã một hồi, lỗ mũi lão Biện đã đỏ như quả cà chua, miệng bắt đầu không quản được lưỡi
          Có điều gã là loại người say mà không phải say, đừng tưởng gã say mà hồ đồ, thật ra lúc say có khi gã còn tinh tường hơn kẻ tỉnh. Lão Biện hớp một ly rồi hạ xuống, đột nhiên hỏi chúng tôi: “Hai vị, tìm lão tử có chuyện gì, nói thẳng đi, đừng ở đây mà lấy lá liễu che mắt hổ”.
          Tôi vừa nghe liền biết gã này quả thực là người khó đối phó. Tôi nhìn qua Thiếu Gia, thầm nhủ, hay là anh kiếm cớ nói với gã đi, nếu không tôi mà nói bọn tôi ở đây chờ xem tối nay anh có chết không, gã không vác dao đuổi chúng tôi mới là lạ.
          Thiếu gia liền cười nói: "Lão Biện, đúng là đã bị anh nhìn thấu, hôm nay hai người chúng tôi đến đây, thật đúng là có chuyện cần anh giúp."
          Lão Biện nói: “Cái này có gì mà không nhìn ra được, anh là dân buôn bán có tiếng tăm, không có việc tất không chịu xuất tiền đến chỗ tôi uống rượu, giao tình của tôi với anh thế nào tôi biết, chỉ hiềm một nỗi là tôi không quản được cái con sâu rượu này, đã đi vào đường của anh, anh yên tâm, đã ăn của anh, anh có việc gì cần tôi giúp một tay cũng coi như xong rồi, chỉ cần không phải giết người phóng hỏa, những thứ khác cũng đơn giản."
          Tôi vừa nghe liền thấy lão này quả thực không hề đơn giản, đã tỏ rõ là biết chúng tôi có chuyện cầu cạnh gã, lại còn tranh thủ mắng vốn. Có điều chúng tôi quả thực vẫn không dám nổi giận, chỉ đành gật đầu cười xòa, Thiếu Gia nói: “Thật sao? Thật không ngờ anh đúng là một con người phóng khoáng”.
          Lão Biện miệng tua như đĩa hát nói tiếp: “Nói đi nói xong chúng ta tiếp tục uống."
Thiếu Gia nháy mắt với tôi, tôi liền hiểu ý nói: "Lão Biện, thực ra chuyện là thế này, cái hạng mục đó của các anh, không phải anh phụ trách những thứ đồ lấy được ra sao? Minh văn trên quan tài kia …………. "
          Tôi còn chưa nói hết, lão Biện liền khoát tay chặn lại, nói: "Ai, đừng nói tới chuyện này nữa, tôi biết các anh muốn hỏi gì rồi, có phải là muốn tôi cho các anh xem mấy cái minh văn kia không? Tôi nói cho các anh biết, không phải là tôi không muốn, mà thực sự là bây giờ tôi không có giữ nó, các anh cũng không phải là người đầu tiên muốn thứ đó."
          Thiếu Gia ngạc nhiên nói: “Không phải chứ, không phải việc bảo quản văn vật toàn bộ đều do anh phụ trách sao, sao mà anh lại không có được chứ?.”
          Lão Biện nói: “Nhắc lại còn tức, ngày đó cũng tại Trần lão đầu tử mà ra cả, tôi đã ở đó vệ sinh được một nửa, Trần lão đầu tử tới xem mấy lần liền lên cơn thần kinh, đột nhiên đuổi tôi ra, không cho tôi đụng, nói cái gì là có vấn đề nhạy cảm. Anh nói thử xem tôi đã làm cái nghề này hai mươi mấy năm rồi lần đầu tiên mới gặp chuyện chỉ được làm một nửa thế này, bị người ta nói nhạy cảm rồi đuổi ra ngoài, thật là, ai, lão đầu tử kia đã chết, tôi cũng không nên nói xấu người ta, có điều quả thực trong truyện này lẽ ra lão không nên cư xử như vậy”.
          Tôi nhìn Thiếu Gia, trong lòng kinh ngạc, thì ra lại còn có chuyện này nữa, trước giờ chúng tôi chưa từng nghĩ tới. Vì sao lúc đó lão Trần lại kêu lão Biện đi ra? Cái nhạy cảm kia là cái gì? Xem ra nội dung minh văn trên mặt quan tài chính là mấu chốt của mọi vấn đề.
          Thiếu Gia vẫn chưa từ bỏ ý định, hỏi tiếp: “Cũng tại anh hiền lành quá, anh không biết cãi lại sao?”
Lão biện cười ha hả, nói: "Bảo tôi rửa cát cõng đồ tôi làm ngon ơ, chứ bảo tôi cãi lý với mấy lão giáo sư đó tôi làm không được nha."
          Tôi nghĩ ngợi một chút, lão Biện này mới nhìn qua cũng có thể nhận ra là người có trình độ văn hóa không cao, muốn hắn chịu khổ, muốn hắn lao động không thành vấn đề, muốn hắn động não cãi lý, nói chữ đổi cả mạng hắn cũng chẳng làm được.
          Chúng tôi lại nói chuyện thêm một hồi nữa, lão Biện càng uống say càng dốc bầu tâm sự, chúng tôi cũng cao hứng bồi tiếp, chuyện để ý xem qua đêm hắn có chết không kia liền quên khuấy đi mất, đến khi hết rượu Thiếu Gia liền chào hỏi cáo từ.
          Lão Biện tiễn chúng tôi ra cửa phòng, hẹn hôm khác lại uống tiếp, tôi cũng cảm thấy buồn cười, mới lần đầu gặp mặt, qua một hồi chén chú chén anh đã thành tri kỷ, cho nên mới có câu gì đó là rượu thịt xây tình bạn... Lúc này đã quá nửa đêm, tôi ôm bọc quần áo, nói với Thiếu Gia: “Mất toi ba bốn chục tờ mà cũng chẳng hỏi được cái khỉ mốc gì, anh tính sao bây giờ?”
          Thiếu Gia nhíu mày nói: “Tôi cũng thật sự không nghĩ ra cách nào, vả lại hồi nãy không phải anh nhìn thấy tình trạng lão Biện quả thật rất tốt sao? Tôi nghĩ đây chẳng qua là truyền thuyết mê tính mà thôi. Có lẽ giáo sư cũng vì nghiên cứu cái này nhiều quá nên tẩu hỏa nhập ma rồi”.
          Tôi nhìn lão Biện đóng cửa phía sau, tâm trạng cũng thả lỏng một chút, vỗ gã nói: “Vậy chúng ta về kê cao gối ngủ một giấc!”
          Còn chưa nói hết lời, đột nhiên liền nghe thấy trong phòng phía sau lưng lão Biện rống lớn một tiếng: “Thứ gì!” Tiếp theo là tiếng một vật nặng đổ ập xuống đất.
          Trong lòng tôi rung động vội trao đổi ánh mắt với Thiếu Gia, thầm nhủ: "Nguy rồi!"
          Chúng tôi vội đẩy cửa, cửa đã khóa, tôi đá văng cửa vọt vào xem thử, chỉ thấy lão biện nằm sấp trên giường, một tay che trước ngực, một tay nắm chặt quả đấm hướng về phía trước thân mình, ngón tay trỏ thò ra tựa hồ như muốn dí vào thứ gì đó.
          Tôi vội lật gã lên, vừa nhìn, máu huyết toàn thân dường như ngưng đọng.
Quái gở….. lại là cái biểu cảm đó, cái loại biểu cảm không thể nói nên lời, chỉ biết cười gằn!
          "Chết rồi sao?" Thiếu Gia hỏi.
          Tôi gật đầu, bên ngoài có người nghe thấy động chạy tới, thấy biểu cảm của lão Biện liền sợ chết khiếp, Thiếu Gia vột hét lớn gọi xe cứu thương, hắn mới run rẩy chạy ra ngoài.
          Tôi rủa thầm một tiếng, đấm vào thành giường, hối hận vừa rồi sao mình không ở thêm lát nữa, chỉ cần kéo dài thêm hai phút, chúng tôi có thể biết được chuyện gì đang xảy ra.
          Thiếu Gia cũng vô cùng chán nản, chẳng nói được gì, trong lòng chúng tôi giống như có hai khối đá lớn đang đè xuống. Đột nhiên dường như Thiếu Gia phát hiện thứ gì, đi lại bên cạnh thi thể lão Biện, mở bàn tay lão.
          Tôi hỏi Thiếu Gia: “Anh làm gì thế?”
          Gã nói: "Tay hắn có nắm đồ!"
          “Thứ gì?” Tôi vội vàng tiến lại, chỉ thấy trong bàn tay che trước ngực của lão Biện nắm một mảnh giấy nhỏ, hai người mở ra xem thử, trên mặt giấy viết chằng chịt rất nhiều chữ, còn vẽ một tấm giản đồ kỳ quái, chữ viết quá ẩu nên căn bản đọc không hiểu, hơn nữa mực còn chưa khô hẳn là mới được lão Biện viết chưa lâu.
          Có thể suy đoán rằng chính lúc chúng tôi vừa rời đi, lão Biện đã bắt đầu viết cái này.
          Gã vội vàng viết tờ giấy này để làm gì? Tôi nghĩ thấy không đúng, nhìn kỹ phát hiện lọ mực trên bàn đã khô, nguyên nhân mực bị ướt có lẽ do tay của lão Biện toát ra nhiều mồ hôi, toàn thân lão cũng bắt đầu ướt.
          Tôi cảm thấy vô cùng kỳ quái, lúc này không có thời gian xem kỹ, hơn nữa có xem cũng không hiểu, chúng tôi cùng mở cửa nhà trọ, gọi an ninh, tôi liền bỏ tờ giấy vào trong túi mình, nói với Thiếu Gia: “Chút nữa lấy khẩu cung, nhớ ứng biến nhanh lẹ chút, chớ nói bậy bạ biết không?”
          Thiếu Gia nói: “Còn quan tâm lời khai làm cái rắm gì, chúng ta còn được mấy ngày nữa, lấy khẩu cung nhanh thì cũng lãng phí mất hai ngày, tốt nhất là nhanh nghĩ cách đi”
          Tôi nghĩ gã nói cũng phải, chờ đến lúc chết ở trong cục công an cho quốc gia thêm phiền toái.
          Mất hồn lết về đến nhà khách, cũng không dám gọi điện thoại cho Nhã Nam, không biết phải nói chuyện này với cô thế nào, cô sẽ phản ứng làm sao, nếu tin thì chắc chắn sẽ bị dọa chết khiếp.
          Vừa đi vào phòng Thiếu Gia đã đòi tôi móc ngay ra tờ giấy lấy được ở chỗ lão Biện, xem thử trước khi chết thứ lão muốn bắt là cái gì.
          Đó là một mảnh bìa túi giấy đựng rượu, phía trên chữ viết chẳng chịt, tôi nhìn hồi lâu, phát hiện phía trên bản đồ chữ viết ngổn ngang, căn bản không có chút ý nghĩa nào, có điều bản đồ kia nhìn qua có chút quen mắt.
          Tôi nhìn hồi lâu, đột nhiên nghĩ ra, con bà nó, tấm bản đồ này không phải chính là những hoa văn trên quan tài đá đó sao? Tuyệt đối không sai, lúc tôi vừa nhìn thấy đã có ấn tượng vô cùng sâu sắc.
          Tôi nhìn đường vân trên bản vẽ, giống như chữ phạn của phật giáo, thời điểm nhìn thấy những hoa văn kia, tôi liền cảm thấy rất kỳ quái, không ngờ khi giàn những thứ này xuống lại tạo thành hình dáng một tấm bản đồ như vậy.
          Tôi a lên một tiếng, bỗng nghĩ ra một điều gì, chẳng lẽ khi lão Biện rửa cát trên minh văn đã phát hiện ra hiện tượng này, những thứ mà giáo sư già kia quan tâm cũng chính là tấm bản đồ này.
          Hoa văn trên quan tài, là một tấm bản đồ? Quả thật là chuyện vô cùng hiếm thấy
          Nhất thời tôi cảm thấy có chút hứng thú
          Lão Biện không nói với ai là lão đang nghiên cứu cái này, lão già dáng dấp tầm thường như vậy không ngờ cũng có dã tâm, tôi ngẩng đầu lên tiếp tục nhìn những chữ trên tờ giấy kia, bây giờ thì tôi hoàn toàn đã hiểu.
          Những thứ kia là số liệu bản đồ, nhìn dáng dấp nghiên cứu thành thục của lão biện có thể thấy đó đều là số liệu thường dùng trong phòng hồ sơ. Tôi cũng từng có thời gian nghiên cứu qua hồ sơ nên cũng biết qua công dụng và quy luật của những số thứ tự này.
          Tôi lật lại xem thử, có rất nhiều số thứ tự giống nhau, có điều tôi thấy có một chỗ được gã dùng bút khoanh lại mấy vòng. Bên trên viết mấy chữ: “Mấu chốt ở: “Lăng Quảng Xuyên vương?””
          Tôi vừa nhìn liền có cảm giác kỳ quái, Quảng Xuyên vương Lưu Khứ cuối cùng đã bị cách chức làm thứ dân, trên đường đi đã tự sát mà chết, vì sao hắn lại có thể có hoàng lăng chứ?
          Chẳng lẽ lịch sử ghi chép lại không đúng, sau khi Quảng Xuyên vương chết còn có chuyện gì xảy ra sao? Hoa văn trên quan quách là bản đồ chỉ địa điểm nào chứ? Chẳng lẽ chính là lăng Quảng Xuyên vương như lão Biện đã viết hay sao?
          Không đúng, long quan trấn sông có niên đại còn trước thời Tây Hán, cũng không phải cùng niên đại với Quảng Xuyên vương, vậy hoa văn trên quan tài rút cuộc là chỉ địa phương nào? Có quan hệ gì với long quan trấn sông?
          Nhiều đầu mối dồn dập ập tới khiến cho tôi loạn hết cả óc, đầu cảm giác muốn nổ tung.
          Thiếu Gia nhìn biến hóa trên nét mặt của tôi, biết được tôi đã nghĩ ra thứ gì, liền hỏi tôi chuyện gì xảy ra, tôi nói qua suy luận của mình với Thiếu Gia, sau khi nghe gã cũng rất kinh ngạc, suy nghĩ một chút liền nói: “Anh đừng nghĩ ngợi nhiều nữa, cố nghĩ cũng vô ích, tôi biết những hồ sơ này chỉ đến địa phương nào, chúng ta cùng đi xem thử một chút, thấy những thứ ở đó, có thể đại khái biết được hắn rốt cuộc đang nghiên cứu cái gì”.


Đăng nhận xét

0 Nhận xét